Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH ĐI QUA NHỮNG CƠN MƯA KHÔNG TIẾNG SÚNG

Năm tháng trôi qua, đất nước bước vào giai đoạn ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Khi tuổi đời còn rất trẻ, ông Hoàng Quốc Viên gác lại giấc mơ riêng, tạm biệt mái nhà đơn sơ nơi Bản Chợ, khoác ba lô theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông. Chuyến hành quân dài đưa ông rời miền núi phía Bắc, vượt qua hàng nghìn cây số để vào chiến trường miền Đông Nam Bộ – nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc.

Tuyên Quang03/08/2026Xã Yên Hoa (Đoàn xã Yên Hoa)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hoàng Quốc Viên, sinh ngày 16 tháng 12 năm 1949, là người con của thôn Bản Chợ, xã Yên Hoa, tỉnh Tuyên Quang – vùng quê giàu truyền thống cách mạng, nơi những dãy núi trầm mặc và dòng sông hiền hòa đã nuôi dưỡng biết bao thế hệ người Việt Nam kiên cường. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng nương, bờ suối và những câu chuyện về kháng chiến được truyền lại từ cha anh. Chính từ những câu chuyện ấy, trong lòng cậu bé Hoàng Quốc Viên sớm nhen lên một ngọn lửa âm thầm: khi Tổ quốc cần, mình sẽ lên đường.

Năm tháng trôi qua, đất nước bước vào giai đoạn ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Khi tuổi đời còn rất trẻ, ông Hoàng Quốc Viên gác lại giấc mơ riêng, tạm biệt mái nhà đơn sơ nơi Bản Chợ, khoác ba lô theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông. Chuyến hành quân dài đưa ông rời miền núi phía Bắc, vượt qua hàng nghìn cây số để vào chiến trường miền Đông Nam Bộ – nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc.

Miền Đông Nam Bộ những năm ấy là một thế giới hoàn toàn khác: rừng già bạt ngàn, đất đỏ quạch bám chặt vào đôi dép cao su, cái nắng như đổ lửa ban ngày và cái ẩm lạnh thấm vào da thịt ban đêm. Kẻ thù không chỉ hiện diện bằng súng đạn, bom rơi, mà còn bằng những thủ đoạn chiến tranh hóa học tinh vi, gieo rắc nỗi chết chóc âm thầm giữa rừng xanh.

Có những ngày, bầu trời đang trong xanh bỗng trở nên nặng nề khác lạ. Những chiếc máy bay bay thấp, không gầm rú dữ dội như máy bay ném bom, mà ầm ì, chậm chạp. Rồi từ đó, những làn sương mù trắng đục lặng lẽ trút xuống cánh rừng – không tiếng nổ, không lửa khói. Chúng phủ lên tán cây, thấm vào đất, len vào từng hầm trú ẩn, bám lên da thịt người lính.

Điều khiến ông Hoàng Quốc Viên nhớ mãi không phải là màu sương, mà là mùi hương. Một mùi rất lạ: nồng nặc, hăng gắt nhưng lại phảng phất vị ngọt, giống như mùi ổi chín giữa rừng sâu. Trong khoảnh khắc ấy, mùi hương tưởng chừng vô hại ấy còn gợi lên trong ông hình ảnh quê nhà – những vườn cây trái thân quen, những ngày bình yên đã xa. Không ai trong số những người lính trẻ lúc bấy giờ biết rằng, chính thứ mùi “ngọt” ấy lại mang trong mình chất độc ghê gớm nhất của chiến tranh hiện đại.

Họ vẫn tiếp tục bám trụ. Vẫn ăn rau rừng đã thấm hóa chất. Vẫn uống nước suối lặng lẽ chảy qua những vùng đất nhiễm độc. Bởi giữa chiến tranh, mệnh lệnh và nhiệm vụ luôn đặt cao hơn sinh mạng cá nhân. Người lính như ông Viên hiểu rất rõ: nếu rời vị trí, đồng đội và nhiệm vụ có thể bị đe dọa. Và thế là họ chấp nhận, không một lời oán trách.

Chiến tranh chưa kịp lùi xa, ông Hoàng Quốc Viên lại tiếp tục thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Đó là những năm tháng gian khổ không kém, khi người lính Việt Nam mang trên vai sứ mệnh cao cả: giúp nhân dân nước bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng, bảo vệ hòa bình và sự sống. Trên mảnh đất xa lạ ấy, ông và đồng đội chiến đấu không phải để chiếm giữ, mà để gieo lại mầm nhân ái giữa hoang tàn.

Ngày trở về quê hương, chiến tranh tưởng như đã khép lại. Nhưng với ông Hoàng Quốc Viên, nó vẫn tiếp tục hiện diện trong cơ thể và ký ức. Những vết thương chiến tranh, cả hữu hình lẫn vô hình, âm thầm hành hạ ông qua năm tháng. Có những cơn đau trái gió trở trời, có những đêm dài mất ngủ, có những ký ức rừng sâu, những “cơn mưa không tiếng súng” bất chợt trở về như một thước phim quay chậm.

Thế nhưng, người lính năm xưa không gục ngã. Trở lại đời thường, ông sống giản dị, lặng lẽ, nghĩa tình, luôn giữ trọn phẩm chất của “Bộ đội Cụ Hồ”. Ông không kể nhiều về chiến công, cũng không than phiền về mất mát. Với ông, được trở về, được sống giữa hòa bình, được nhìn con cháu lớn lên đã là một ân phúc.

Giữa thôn Bản Chợ yên bình hôm nay, hình ảnh người thương binh Hoàng Quốc Viên là một chứng nhân sống của lịch sử. Cuộc đời ông nhắc nhở thế hệ sau rằng: hòa bình không tự nhiên mà có; nó được đánh đổi bằng tuổi xuân, máu xương và cả những nỗi đau kéo dài suốt đời của những con người bình dị như ông.

Có thể rừng xưa đã xanh, đất nước đã đổi thay từng ngày. Nhưng những “cơn mưa không tiếng súng” của một thời chiến tranh vẫn còn đó, lặng lẽ trong ký ức người lính già. Và chính từ những ký ức ấy, chúng ta học được bài học lớn lao nhất: biết ơn – trân trọng – và sống xứng đáng với những hy sinh thầm lặng của cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn