Người lính đi qua những ngày không có ánh sáng
Ông Trần Văn Nam, 82 tuổi, ở Gia Viễn, kể về những ngày mà “bóng tối là thứ duy nhất được phép tồn tại”.
“Có thời gian dài, chúng tôi không dám dùng bất cứ nguồn sáng nào”, ông nói.
Đơn vị hoạt động trong khu vực thường xuyên bị trinh sát phát hiện. “Chỉ cần một tia sáng nhỏ cũng có thể trở thành mục tiêu”.
Ban đêm, họ di chuyển trong bóng tối hoàn toàn. “Không đèn, không lửa, chỉ dựa vào cảm giác và người phía trước”.
Có những lúc dừng lại nghỉ, họ cũng phải ngồi im trong bóng tối. “Không nhìn thấy nhau, chỉ nghe tiếng thở”.
Một lần, một chiến sĩ lỡ bật đèn pin trong vài giây. “Ngay sau đó, pháo sáng bắn lên”.
Cả đơn vị phải nằm rạp xuống đất.
Sau lần đó, không ai dám sơ suất nữa.
Ông Nam nói:
“Bóng tối lúc đó không đáng sợ. Điều đáng sợ là ánh sáng, vì nó có thể khiến mình bị phát hiện”.


