Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH ĐI QUA NHỮNG NGÀY TOÀN THẮNG

Năm 1973, bác Trương Xuân Nuôi rời thôn Phúc Thọ, khoác ba lô lên đường vào chiến trường miền Nam. Giữa những năm tháng ác liệt cuối cùng của cuộc kháng chiến, bác trực tiếp cầm súng chiến đấu.

Thanh Hóa29/01/2026Nguyễn Thị Huệ (Đoàn xã Hoa Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Trương Xuân Nuôi sinh năm 1952, lớn lên ở thôn Phúc Thọ trong những năm tháng chiến tranh còn in hằn trên từng mái nhà, thửa ruộng. Năm 1973, khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi, bác nhập ngũ, biên chế vào Trung đoàn 215, Sư đoàn Bộ binh số 3, làm nhiệm vụ chiến đấu tại chiến trường miền Đông Nam Bộ, nơi được coi là tuyến lửa khốc liệt trong giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Trong quân ngũ, bác mang cấp bậc binh nhất, đảm nhiệm nhiệm vụ chiến sĩ bộ binh trực tiếp chiến đấu. Công việc của bác là hành quân, bám đơn vị, giữ trận địa và tham gia các trận đánh giải phóng địa bàn.

Bác kể, ngày đầu vào chiến trường, điều khiến bác nhớ nhất không phải là tiếng súng mà là những đêm hành quân liên tục:

“Có những đêm đi suốt, chân phồng rộp, nhưng nghe tiếng pháo của ta phía trước là lại có thêm sức.”

Một kỷ niệm bác không bao giờ quên là lần đơn vị được giao giữ một khu vực then chốt, bảo vệ đường hành quân của lực lượng chủ lực. Trận địa nằm sát rừng cao su, địch phản kích nhiều lần.

“Lúc đó, chỉ cần giữ được vị trí là coi như hoàn thành nhiệm vụ. Ai cũng xác định, còn người là còn chốt.” – bác kể, giọng chắc nịch.

Trong những ngày chiến đấu căng thẳng, bác và đồng đội ăn cơm vắt, ngủ hầm, thay nhau canh gác. Có hôm bom nổ suốt đêm, đất đá rung chuyển, nhưng không ai rời vị trí.

“Sợ thì có sợ, nhưng nhìn anh em bên cạnh, không ai lùi, mình cũng không thể lùi.”

Tháng Tư năm 1975, khi chiến dịch cuối cùng mở màn, đơn vị bác tham gia tiến công giải phóng các khu vực trọng yếu. Tin chiến thắng lan nhanh trong đội hình, nhưng mệnh lệnh vẫn rất rõ ràng: tiếp tục bám đội hình, giữ vững kỷ luật.

“Đến lúc nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, tôi đứng lặng đi. Không tin là mình đã đi đến ngày đó.”

Sau ngày đất nước thống nhất, bác Trương Xuân Nuôi hoàn thành nhiệm vụ, xuất ngũ năm 1975. Với thời gian trực tiếp tham gia chiến đấu trong giai đoạn quyết định của cuộc kháng chiến, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Ba và giấy khen của đơn vị khi ra quân.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những ngày hành quân, giữ chốt, tiến công trong mùa xuân lịch sử vẫn còn nguyên vẹn trong bác. Đó là quãng đời mà bác Trương Xuân Nuôi luôn tự hào – quãng đời của một người lính đã đi qua chiến tranh và trở về trong ngày toàn thắng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn