NGƯỜI LÍNH ĐI QUA THỜI HOA LỬA
Cựu chiến binh Phạm Đình Chủ, sinh năm 1956, quê thôn Dư Khánh, là một trong những người lính trưởng thành từ giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ. Nhập ngũ năm 1974 và xuất ngũ năm 1984, bác có tròn mười năm gắn bó với quân đội trên chiến trường miền Đông Nam Bộ. Trong suốt quá trình công tác tại các đơn vị thuộc Bộ Tư lệnh Trường Sơn, bác đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ khác nhau, từ hậu cần, trinh sát đến trực tiếp chiến đấu. Cuộc đời quân ngũ của bác là hình ảnh tiêu biểu
Nhắc đến mình, bác Phạm Đình Chử luôn nói rất ngắn gọn. Bác bảo:
“Tôi chỉ là một người lính bình thường, làm đúng nhiệm vụ của mình.”
Nhưng trong ký ức của đồng đội, của nhân dân vùng chiến trường và qua những câu chuyện bác kể, hình ảnh người lính ấy hiện lên thật rõ nét. Đó là chàng trai mười tám tuổi rời thôn Dư Khánh, khoác ba lô vào rừng sâu miền Đông Nam Bộ, đi qua những cánh rừng bom cày đạn xới, gùi hàng, dẫn đường, giữ kho, bảo vệ căn cứ, cứu dân trong lửa đạn. Ở bất cứ nhiệm vụ nào, bác cũng lặng lẽ, bền bỉ và trách nhiệm.
Bác từng nói một câu rất giản dị:
“Ngày đó, ai cũng nghĩ nếu mình không làm thì đồng đội sẽ vất vả hơn, dân sẽ khổ hơn.”
Mười năm quân ngũ, từ thời chiến đến những năm đầu hòa bình, bác Phạm Đình Chử luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, được Đảng, Nhà nước và Quân đội ghi nhận bằng các huân chương, phần thưởng cao quý. Nhưng hơn cả huân chương, điều còn lại sâu sắc nhất trong bác là ký ức về đồng đội đã hy sinh, về tình quân dân gắn bó, về những ngày gian khổ mà nghĩa tình.
Hôm nay, trở về với đời thường, sống giản dị nơi quê nhà, bác vẫn giữ trọn phẩm chất của người lính Cụ Hồ: khiêm nhường, chân thành và giàu trách nhiệm. Những câu chuyện về Thời hoa lửa của bác không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là một phần lịch sử sống động, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, độc lập.
Xin trân trọng tri ân cựu chiến binh Phạm Đình Chử – người đã gửi trọn tuổi thanh xuân nơi chiến trường, lặng thầm góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.
Những năm tháng bác đi qua có thể đã lùi xa, nhưng tinh thần và cống hiến của bác sẽ còn mãi, như một ngọn lửa bền bỉ thắp sáng truyền thống yêu nước cho các thế hệ mai sau.



