NGƯỜI LÍNH ĐI QUA THỜI HOA LỬA
Có những đêm nằm nghe tiếng mưa rơi ngoài mái hiên, tôi lại nhớ về những năm tháng chiến tranh của đời mình. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, vậy mà mỗi lần nhắm mắt lại, tôi vẫn còn thấy rõ hình ảnh đồng đội, những cánh rừng ngập nước ở Trà Vinh, Vĩnh Long và cả những ngày đói khát giữa bom đạn chiến tranh.
Phóng viên: Thưa cụ, cơ duyên nào đã đưa cụ đến với con đường cách mạng?
Cụ Nguyễn Văn Bảo:
Hồi đó tôi còn trẻ lắm, mới ngoài hai mươi tuổi thôi. Thời đó quê hương mình còn chiến tranh dữ lắm, người dân bị đàn áp, sống cực khổ. Ngày nào cũng nghe tiếng súng, thấy cảnh bà con chạy giặc nên trong lòng tôi không yên. Tôi nghĩ mình là thanh niên thì phải đứng lên bảo vệ quê hương, vậy là năm 1961 tôi tham gia cách mạng.
Phóng viên: Những ngày đầu tham gia kháng chiến của cụ diễn ra như thế nào?
Cụ Nguyễn Văn Bảo:
Lúc đầu tôi tham gia lực lượng du kích xã rồi làm nhiệm vụ bên biên phòng địa phương. Sau đó do yêu cầu nhiệm vụ nên được điều động lên Địa không quân Trà Ôn khoảng 18 tháng rồi tiếp tục lên tỉnh, lên Trung ương công tác trong Trung đoàn 306 và Trung đoàn 318.
Hồi đó cực lắm. Đi chiến đấu nay đây mai đó, lúc ở Trà Ôn, lúc Tam Bình, Cầu Kè, Trà Vinh… sống chủ yếu trong rừng sâu với đồng ruộng.
Phóng viên: Điều gì khiến cụ nhớ nhất về những năm tháng chiến tranh?
Cụ Nguyễn Văn Bảo:
Nhớ nhất chắc là cái đói và tình đồng đội.
Có lúc đơn vị bị bao vây nhiều ngày, không ai tiếp tế được. Anh em phải ăn khoai mì, rau rừng để sống. Có khi một trái dừa đước phải chia cho mấy người húp nước cầm hơi.
Nhưng dù cực khổ cỡ nào thì anh em cũng không bỏ cuộc. Mọi người luôn động viên nhau cố gắng chiến đấu cho tới ngày đất nước hòa bình.
Phóng viên: Trong chiến tranh, cụ có khi nào cảm thấy sợ không?
Cụ Nguyễn Văn Bảo:
Nói không sợ là không đúng đâu. Ai đứng giữa bom đạn mà không sợ. Nhưng lúc đó nghĩ tới quê hương, nghĩ tới đồng bào bị áp bức thì mình phải vượt qua nỗi sợ thôi.
Có nhiều đồng đội của tôi hy sinh ngay bên cạnh mình. Có người hôm qua còn nói chuyện, hôm sau đã không còn nữa. Đau lắm chứ… nhưng tụi tôi không ai được phép dừng lại.
Phóng viên: Cụ còn nhớ cảm xúc của mình trong ngày 30/4/1975 không?
Cụ Nguyễn Văn Bảo:
Nhớ chứ, nhớ suốt đời.
Hôm đó không ai ngủ được hết. Đồng đội ôm nhau khóc vì vui mừng. Người dân chạy ra đường phất cờ, reo hò khắp nơi. Sau bao nhiêu năm chiến tranh, cuối cùng đất nước cũng được hòa bình.
Tôi lúc đó chỉ nghĩ tới những đồng đội đã nằm xuống. Nếu họ còn sống để nhìn thấy ngày đó thì vui biết mấy.
Phóng viên: Sau tất cả những gì đã trải qua, điều cụ mong muốn nhất hiện nay là gì?
Cụ Nguyễn Văn Bảo:
Tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay biết quý trọng hòa bình. Các con, các cháu bây giờ được học hành đầy đủ, sống yên ổn hơn tụi tôi ngày trước rất nhiều nên phải cố gắng học tập, sống có trách nhiệm với quê hương đất nước.
Độc lập hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng máu và tuổi trẻ của biết bao người.
Phóng viên: Nếu gửi một lời nhắn nhủ đến thế hệ trẻ hôm nay, cụ sẽ nói điều gì?
Cụ Nguyễn Văn Bảo:
Tôi chỉ muốn nói rằng: hãy yêu quê hương mình, sống tử tế và đừng bao giờ quên công lao của cha ông đi trước.
Ngày xưa đánh giặc đã khó.
Giữ gìn hòa bình hôm nay còn khó hơn.



