NGƯỜI LÍNH ĐI QUA TUỔI TRẺ
Câu chuyện về một thế hệ người lính đã gửi trọn tuổi trẻ cho chiến tranh, để khi trở về, tuổi xuân chỉ còn trong ký ức.
Ông Nguyễn Văn Lưu nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi. Ngày lên đường, ông chưa kịp nghĩ nhiều về tương lai. Tuổi trẻ của ông bắt đầu bằng ba lô, khẩu súng và những chặng hành quân dài.
Những năm đầu chiến tranh, ông Lưu còn trẻ, khỏe, chưa cảm nhận hết mất mát. Nhưng càng đi qua nhiều trận đánh, càng chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống, ông mới hiểu: tuổi trẻ đang trôi đi giữa bom đạn.
Có những năm, sinh nhật của ông trôi qua trong rừng sâu. Không bánh, không nến, chỉ có vài đồng đội lặng lẽ bắt tay nhau. Có những mối tình chưa kịp bắt đầu đã dang dở. Lá thư gửi về nhà viết vội, không dám hứa hẹn điều gì.
Tuổi trẻ của người lính là những đêm không ngủ, những lần đối mặt cái chết rất gần. Ông Lưu kể, có lúc nhìn vào gương nước suối, thấy gương mặt mình già hơn tuổi rất nhiều.
Khi chiến tranh kết thúc, ông trở về quê. Người thân mừng rỡ, nhưng ông thấy mình lạc lõng. Bạn bè cùng trang lứa đã có gia đình, nghề nghiệp. Còn ông, mang theo một khoảng trống lớn – khoảng trống của những năm tháng không thể lấy lại.
Phải rất lâu, ông Lưu mới học lại cách sống đời thường. Lấy vợ muộn, bắt đầu từ hai bàn tay trắng. Có lúc, ông tiếc nuối tuổi trẻ đã qua. Nhưng rồi ông hiểu: tuổi trẻ của mình không mất đi, mà đã hóa thành hòa bình.
Giờ đây, khi tóc đã bạc, nhìn lớp trẻ lớn lên trong yên bình, ông Lưu thấy lòng nhẹ nhõm. Với ông, đi qua tuổi trẻ không phải là mất mát vô nghĩa, mà là một sự đánh đổi cần thiết cho tương lai của đất nước.



