“NGƯỜI LÍNH ĐI TÌM THUỐC NỔ GIỮA NHỮNG QUẢ BOM CHƯA NỔ”
Năm 1966, Trần Tấn Mến trở lại chiến trường miền Nam. Từ tháng 10/1968 đến tháng 5/1975, ông làm Trợ lý quân giới thuộc Tỉnh đội Khánh Hòa, trực tiếp bảo đảm vũ khí, đạn dược cho các đơn vị chiến đấu. Công việc không chỉ là quản lý và vận chuyển vũ khí mà còn có nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: tìm kiếm thuốc nổ từ những quả bom chưa nổ của đối phương để chế tạo bộc phá phục vụ chiến đấu.
Trần Tấn Mến sinh ra trong thời chiến. Năm 17 tuổi, ông đã tham gia cách mạng tại căn cứ Rừng Sác Phước An. Sau Hiệp định Genève năm 1954, ông tập kết ra miền Bắc, tiếp tục huấn luyện và xây dựng lực lượng. Năm 1966, ông trở lại chiến trường miền Nam.
Đến tháng 10/1968, ông được giao nhiệm vụ Trợ lý quân giới trực thuộc Tỉnh đội Khánh Hòa. Đây là một công việc ít xuất hiện trên những câu chuyện về chiến trường, nhưng lại có ý nghĩa thiết thực đối với hoạt động chiến đấu.
Vũ khí và đạn dược phải được cất giấu bí mật trong hang đá, hầm đất, tránh sự phát hiện của đối phương. Khi các đơn vị chiến đấu cần vũ khí, ông cùng đồng đội phải tìm đến những địa điểm cất giấu, lấy vũ khí ra và cung cấp kịp thời cho bộ đội.
Nhưng khó khăn không chỉ nằm ở việc vận chuyển.
Trong điều kiện chiến trường thiếu thốn, ông và đồng đội còn phải tận dụng thuốc nổ còn lại trong những quả bom chưa nổ. Công việc xử lý những quả bom này đặc biệt nguy hiểm bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể gây thương vong. Theo hồi ức của ông, những lượng thuốc nổ thu được sau đó được sử dụng để tạo thành các khối bộc phá phục vụ chiến đấu.
Đó là một công việc gần như diễn ra âm thầm phía sau trận tuyến. Người lính quân giới ít khi trực tiếp xuất hiện ở nơi tiếng súng dữ dội nhất, nhưng phải bảo đảm để khi đơn vị chiến đấu cần thì vũ khí có mặt đúng lúc, đúng nơi.
🕯️ Những ngày cuối của chiến tranh
Những ngày cuối tháng 4/1975, Trần Tấn Mến có mặt tại Nha Trang, tham gia bảo vệ vùng giải phóng và thu gom, quản lý số vũ khí do đối phương bỏ lại.
Ngày 30/4/1975, ông chứng kiến thời khắc chiến tranh kết thúc. Đối với người đã trải qua nhiều năm chiến đấu, đó là một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội tại Tỉnh đội Phú Khánh cho đến khi nghỉ hưu năm 1980.
⭐ Chi tiết đáng nhớ
Điểm đặc biệt của câu chuyện là những quả bom chưa nổ vừa là mối nguy hiểm chết người, vừa được người lính quân giới tận dụng để lấy thuốc nổ phục vụ chiến đấu.
Đây là một công việc đòi hỏi sự cẩn trọng rất cao nhưng thường diễn ra phía sau chiến trường, ít được biết đến. Qua lời kể của Trần Tấn Mến, có thể hình dung một bộ phận những người lính đã góp phần vào cuộc chiến bằng những công việc thầm lặng như bảo quản, vận chuyển, cấp phát và bảo đảm kỹ thuật vũ khí.
❤️ Một câu chuyện về những người ở phía sau trận tuyến
Nếu những câu chuyện về người lính thường được nhớ đến qua tiếng súng và những trận đánh, thì câu chuyện của Trần Tấn Mến lại cho thấy một mặt khác: để một trận đánh diễn ra, phía sau đó còn có những người lo từng khẩu súng, từng viên đạn, từng khối thuốc nổ.


