Người lính đi trong sương mù dày đặc không thấy lối
Ông Nguyễn Văn Phúc, 82 tuổi, ở Gia Viễn, kể rằng trong hành trình Trường Sơn, có những ngày sương mù dày đến mức “mở mắt mà như nhắm”.
“Buổi sáng hôm đó, cả khu rừng trắng xóa. Không nhìn thấy quá vài mét”, ông nói.
Đơn vị phải di chuyển chậm hơn bình thường. Người đi trước cách người sau chỉ một sải tay. “Nếu giãn ra là mất dấu ngay”.
Mọi âm thanh đều bị sương làm mờ đi. “Không nghe rõ tiếng bước chân, không phân biệt được hướng”.
Người dẫn đường phải dừng lại nhiều lần để xác định phương hướng bằng la bàn.
Một lần, một chiến sĩ đi lệch hàng chỉ vài bước đã không thấy lại vị trí cũ. “Phải gọi khẽ, ra hiệu rất lâu mới tìm được”.
Cả đơn vị căng thẳng suốt quãng đường.
Đến trưa, khi sương tan dần, họ mới thở phào.
Ông Phúc nói:
“Không phải lúc nào nguy hiểm cũng nhìn thấy. Có những lúc, chính việc không nhìn thấy gì mới là điều đáng sợ nhất”.



