Người lính Điện Biên giữa núi rừng và bom đạn
Mùa thu năm 1950, khi mới 20 tuổi, Phạm Trí Liên rời quê hương lên đường nhập ngũ.
Những ngày đầu của người lính là những cuộc hành quân xuyên rừng. Đường núi hiểm trở, dốc cao, thiếu nước và thiếu lương thực. Bom pháo của đối phương luôn đe dọa. Ông chứng kiến đồng đội bị mảnh bom làm mù mắt, có người mất chân vì mìn.
Trong chiến đấu, ông giữ chức trung đội phó và được giao nhiệm vụ sử dụng súng cối 160 mm. Có những lần đơn vị phải đưa pháo đến vị trí rất khó khăn, vừa phải tìm cách chiếm lĩnh trận địa vừa phải bảo đảm không bị đối phương phát hiện.
Một lần, nhận lệnh tiến công vào lực lượng Pháp đang tập thể dục buổi sáng, ông cùng đồng đội đưa súng cối vào vị trí và nổ súng. Trận đánh gây thương vong cho đối phương.
Có lần khác, khi quân Pháp rút lui, đơn vị của ông tiếp tục sử dụng pháo truy kích. Trong điều kiện thiếu thốn, những người lính phải chiến đấu nhiều ngày mà gần như không có đủ thức ăn. Có những ngày cả tiểu đội chỉ có vài nắm cơm và một lượng nước ít ỏi chia nhau.
Sau gần một tháng chiến đấu, Phạm Trí Liên bị thương nặng bởi hỏa lực đối phương và phải điều trị. Khi sức khỏe hồi phục, ông vẫn tham gia giúp đỡ những thương binh khác và theo dõi tình hình để báo về đơn vị.
Ngày nghe tin chiến thắng Điện Biên Phủ, mọi đau đớn và mệt mỏi đối với ông dường như được thay thế bằng niềm vui. Nhiều thập niên sau, ông vẫn nhắc thế hệ trẻ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh của những người lính năm xưa.



