Người lính Điện Biên kể chuyện
Người lính Điện Biên kể chuyện
Chiến dịch Điện Biên Phủ là mốc son chói lọi trong lịch sử đấu tranh chống giặc ngoại xâm của dân tộc Việt Nam, chấm dứt cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp và can thiệp Mỹ kéo dài suốt 9 năm. Sự kiện ngày 7/5/1954 đã đi vào lịch sử với chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” vẫn vang vọng mãi trong trái tim dân tộc Việt Nam cũng như bạn bè thế giới.
Để có được thắng lợi vẻ vang ấy, bộ đội, dân công và các tầng lớp nhân dân tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ đã phải vượt qua biết bao khó khăn, gian khổ cùng vô vàn mất mát, hy sinh. Nhưng cũng chính sự hiểm nguy giữa cuộc chiến tranh sinh tử mà tình đồng đội, đồng chí cũng được thể hiện chân thành, trong sáng, vô tư nhất.
Qua lời kể của một người lính đã tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ, trực tiếp chiến đấu ngay tại đồi A1 và được thể hiện bằng văn phong của nhà báo trẻ Kiều Mai Sơn, cuốn sách Người lính Điện Biên kể chuyện là những câu chuyện giản dị, mộc mạc, chân thật về những con người đã làm nên chiến thắng quyết định để đất nước được độc lập, tự do và hòa bình. Người kể là nhà giáo ưu tú Đỗ Ca Sơn, nguyên giảng viên khoa tiếng Nga trường đại học Ngoại ngữ- Đại học Quốc gia Hà Nội, chiến sĩ trung đoàn 174, đánh đồi A1 tại Điện Biên Phủ năm 1954. Cuốn sách được nhà xuất bản Kim Đồng ấn hành năm 2019, sách dày 102 trang, khổ 21cm.
Câu chuyện mở đầu của nhà giáo Đỗ Ca Sơn là “Lòng nhân ái của đại tướng Võ Nguyên Giáp”, tác giả xúc động kể: Chiến thắng điện Biên Phủ không những nhân dân Việt Nam mà cả thế giới đều biết đây là chiến thắng gắn liền với Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Tác giả ấn tượng với quyết định lịch sử của đại tướng chuyển từ “Đánh nhanh thắng nhanh” sang “Đánh chắc thắng chắc”. Nếu “Đánh nhanh thắng nhanh” đơn vị ào ào vượt qua quãng trống 1.000 mét kiểu sóng người thì sẽ phải đổ rất nhiều xương máu. Vì vậy, việc chuyển sang phương án “Đánh chắc thắng chắc” của đại tướng là hết sức nhân đạo, sẽ hạn chế được thương vong. Sự vĩ đại của Đại tướng tổng tư lệnh thật đơn giản như vậy thôi!
Trong cuốn sách, tác giả kể lại những mẩu chuyện về những người lính ở Trung đoàn 174, Đại đoàn 316. Lúc này, nhà giáo Đỗ Ca Sơn đã ngoài 80 tuổi, nhưng ký ức về những ngày đêm lịch sử ấy vẫn còn vẹn nguyên trong ông. Câu chuyện “Nỗi đau thịt trộn bùn non” của tác giả khiến bạn đọc không khỏi trào dâng cảm xúc, nước mắt rơi. Tác giả kể: Chiến đấu 38 ngày đêm trên đồi A1, những người lính sợ nhất là trong lúc di chuyển dưới chiến hào, không còn cách nào khác là phải dẫm lên xác đồng đội ở dưới. Hơn nữa, thời tiết Điện Biên tháng 4 nóng đến quắt người và những trận mưa xối xả, để lại bùn đất. Vì còn đang trong giờ phút chiến đấu căng thẳng nên những chiến sĩ hy sinh chưa kịp mai táng, sau 2-3 ngày thi thể bắt đầu phân hủy. Bùn đất lúc này không chỉ có máu mà có cả xác thịt của những liệt sĩ đã hy sinh tạo thành một thứ bùn nhão nhoét. Anh em giẫm lên mà nước mắt tuôn trào, những giọt nước mắt mặn chát khi chứng kiến cảnh “thịt trộn bùn non”. Cuộc sống của người lính chiến đấu trên đồi A1, suốt 38 ngày đêm dường như không ngủ vì địch có thể bắn bất cứ lúc nào. Thiếu nước nên họ có 4 không tuyệt đối: Không đánh răng, Không rửa mặt, Không tắm và Không thay quần áo. Vì bị địch phục kích đường tiếp tế lên đồi A1, những người lính không còn hột cơm, không ngụm nước. Các chiến sĩ cấp dưỡng bất chấp nguy hiểm gánh cơm, mang nước tiếp tế đều bị pháo địch bắn chết. Anh em thét lên, nước mắt giàn giụa: Thôi đừng lên nữa, chúng tôi thà chịu đói, chịu khát còn hơn phải thấy anh nuôi chết nhiều như vậy!
Trên đồi A1 trong mưa bom bão đạn, cái chết cận kề nhưng vẫn có những câu chuyện bông đùa của các anh chiến sĩ về cô dân công, sự mộng mơ của chàng trai trẻ Hà thành khi nhớ về Hà Nộị, sự móc ngoặc đáng yêu giữa người lính bộ binh và pháo binh để có đạn nã vào quân thù, cả những phút nao lòng vì nhớ nhà, nhớ một mái tóc dài, nhớ tiếng khóc trẻ thơ…nhưng cuối cùng những người lính đã vượt qua tất cả, xả thân chiến đấu vì độc lập của tổ quốc.



