Bài viết

Người lính Điện Biên một đời giữ lửa

Người lính Điện Biên một đời giữ lửa

Gia Lai16/09/2026Đoàn xã Tu Vũ (Đoàn xã Tu Vũ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

o di chứng chiến tranh, ông Lưu Thế Quý (97 tuổi, ở thôn Phú Cường, xã Chư Sê, tỉnh Gia Lai) - cựu chiến sĩ tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ - gần như không còn nghe được. 

Cuộc trò chuyện với ông bắt đầu bằng những câu hỏi viết trên giấy. Từng dòng chữ như đánh thức ký ức về những năm tháng chiến đấu.

Nhưng điều đáng quý không chỉ nằm ở những ký ức ấy, mà ở cách ông gìn giữ chúng trong cuộc sống hôm nay và trao truyền truyền thống cách mạng cho các thế hệ trong gia đình.

Câu chuyện về Điện Biên Phủ trong ký ức của ông Quý bắt đầu từ bức tường đối diện bộ bàn trà giữa căn nhà. Đó là nơi ông cẩn thận lưu giữ 24 bức ảnh, gọi là “Ký ức Điện Biên”.

Những bức ảnh ghi lại các dấu mốc của Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954: hầm chỉ huy tập đoàn cứ điểm; những đoàn xe đạp thồ chở lương thực, vũ khí; dân công hỏa tuyến vượt núi băng rừng phục vụ chiến dịch; các chiến sĩ xung kích đánh chiếm cứ điểm A1; những chiếc máy bay địch bị bắn rơi trên bầu trời Điện Biên…

“Mỗi lần trở lại chiến trường xưa, tôi lại mang về vài tấm ảnh. Có tấm do tôi chụp cùng đồng đội, có tấm là chụp lại từ hình ảnh tư liệu” - ông Quý nói.

Đối diện bức tường ấy là những tấm huân chương đã ngả màu theo năm tháng: Huân chương Kháng chiến hạng nhất, Huân chương Chiến sĩ vẻ vang, Huân chương Chiến thắng hạng ba…

72 năm sau Chiến thắng Điện Biên Phủ, ký ức về ngày nhập ngũ của ông vẫn nguyên vẹn. Năm 17 tuổi, vì là con một, ông trốn cha mẹ để lên đường nhập ngũ, bởi “nếu xin chắc chắn sẽ bị ngăn cản”.

Những ngày đầu trong quân ngũ, ông là chiến sĩ Đại đội Ký Con - tiền thân của Trung đoàn 66 (Sư đoàn 304). Có một thời gian, ông cùng tiểu đội với cố Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu.

Nhắc về những năm tháng ấy, gương mặt người lính già rạng rỡ: “Anh em sống với nhau vui lắm! Hết đánh giặc thì tắm suối, trò chuyện, động viên nhau. Ăn uống kham khổ, nhưng tình đồng đội thì không bao giờ quên được”.

Rồi ký ức trở về với những ngày chiến đấu khốc liệt. Sư đoàn 304 cùng các Sư đoàn 308, 312 và 316 bao vây, chia cắt phân khu Hồng Cúm với phân khu trung tâm Mường Thanh - 2 phân khu phòng thủ quan trọng của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ - từng bước siết chặt vòng vây quân địch.

Lúc bấy giờ, chúng tôi chỉ có một quyết tâm là tiêu diệt địch. Mưa bom, bão đạn vẫn bám trận địa. Người trước ngã xuống thì người sau lại xông lên” - ông hồi nhớ.

Ông vẫn nhớ những lần chứng kiến đồng đội ngã xuống và những ngày hành quân gian khổ. Có lần, đơn vị dừng chân trong rừng nấu cơm.

Nguồn nước duy nhất lấy từ một vũng nước đọng. Đến khi mở nắp nồi, cả nồi cơm đã đầy nòng nọc. Không còn nguồn nước thay thế, cả đơn vị đành nhịn đói, tiếp tục hành quân và chiến đấu.

Sau Chiến dịch Điện Biên Phủ, ông tiếp tục chiến đấu ở nhiều chiến trường khác. Mảnh đạn găm vào tai khiến thính lực giảm dần theo năm tháng. Nhắc lại lần phẫu thuật lấy mảnh đạn, ông cười hiền: “Hồi đó tôi không chịu gây mê. Chỉ sợ nếu chết thì không còn gặp mẹ”.

Năm 1960, ông phục viên trở về quê nhà Hải Dương (nay là TP. Hải Phòng), tiếp tục tham gia công tác ở nhiều vị trí. Tháng 10-1980, ông đưa cả gia đình vào Gia Lai xây dựng vùng kinh tế mới.

Giờ đây, người lính năm nào đã không còn đủ sức trở lại chiến trường xưa. Nhưng bức tường treo 24 bức ảnh, những kỷ vật, huân chương và những câu chuyện được kể lại cho con cháu vẫn lưu giữ ký ức của ông. Từ những ký ức ấy, truyền thống cách mạng tiếp tục được trao truyền trong gia đình, qua các thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn