Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH ĐIỆN BIÊN VẪN CANH GIẤC ĐỒNG ĐỘI

NGƯỜI LÍNH ĐIỆN BIÊN VẪN CANH GIẤC ĐỒNG ĐỘI

Lâm Đồng24/08/2026Xã Tri Phú (Đoàn xã Tri Phú)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH ĐIỆN BIÊN VẪN CANH GIẤC ĐỒNG ĐỘI

Có những người đã đi qua chiến tranh hơn nửa thế kỷ, nhưng trong ký ức của họ, chiến tranh dường như chưa bao giờ thực sự rời xa.

Ở Tuyên Quang, cựu chiến binh Dương Văn Dư là một người như thế.

Ông tham gia lực lượng du kích từ khi còn trẻ. Năm 1946, ông nhập ngũ và trở thành chiến sĩ pháo cao xạ thuộc Trung đoàn 367, Đại đoàn Công pháo 351. Những năm tháng chiến đấu của ông gắn với Chiến dịch Điện Biên Phủ – một chiến dịch mà mỗi bước tiến đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, máu và sự hy sinh.

Chiến tranh kết thúc.

Những người lính còn sống trở về quê hương. Có người lập gia đình, có người làm ruộng, có người tiếp tục công tác. Nhưng với ông Dư, chiến tranh vẫn còn đó, trong ký ức về những người đồng đội đã không thể trở về.

Hơn 30 năm qua, gần như ngày nào ông cũng đến nghĩa trang liệt sĩ huyện Sơn Dương.

Trời chưa sáng hẳn, ông đã chuẩn bị dụng cụ rồi lặng lẽ đi.

Một người đã bước qua tuổi trăm, đôi chân không còn nhanh nhẹn, nhưng ông vẫn tự mình chăm sóc từng phần mộ.

Nhổ một nhành cỏ.

Lau một tấm bia.

Quét một lối đi.

Công việc tưởng như bình thường ấy đối với ông lại là một lời hẹn.

Bởi dưới những tấm bia kia có những người từng cùng ông hành quân, cùng ăn một nắm cơm, cùng ngủ trong chiến hào và cùng đối mặt với bom đạn.

Họ đã nằm lại.

Còn ông may mắn trở về.

Vì thế, ông tự nhủ: còn sức ngày nào thì còn chăm sóc đồng đội ngày ấy.

Có lẽ không ai bắt ông phải làm việc đó.

Cũng chẳng có phần thưởng nào đủ lớn để đổi lấy những buổi sáng ông âm thầm đến nghĩa trang.

Ông chỉ nghĩ đơn giản:

“Mình còn sống thì phải nhớ người đã hy sinh.”

Nhiều năm trôi qua, những người đồng đội năm xưa đã trở thành những cái tên trên bia đá.

Nhưng trong lòng người lính già, họ vẫn là những chàng trai tuổi đôi mươi.

Vẫn trẻ.

Vẫn khỏe.

Vẫn đứng bên ông trong những ngày tháng chiến tranh.

Và có lẽ, mỗi lần ông đến nghĩa trang, ông không chỉ chăm sóc những ngôi mộ.

Ông đang trở về với tuổi trẻ của chính mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn