Cựu chiến binh

người lính Đinh Văn Thị trong kháng chiến chống Mỹ tại đơn vị cục hậu cần - Phòng Không Không Quân

Phú Thọ01/12/2025Đoàn xã Đà Bắc (Đoàn xã Đà Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đinh Văn Thị – Người Lính U4 Giữ Trời Xanh Tổ Quốc**

Ở một vùng quê yên bình, giữa những thửa ruộng xanh mướt và những mái nhà đơn sơ, người dân vẫn nhắc đến một người lính với sự kính trọng lặng lẽ: Đinh Văn Thị, người đàn ông từng dành 20 năm cuộc đời mình cho quân đội, cho đất nước, cho bầu trời bình yên của dân tộc.

1. Tuổi trẻ bước vào quân ngũ

Tháng 5/1971, trong thời điểm chiến tranh ác liệt, tiếng gọi của Tổ quốc vang lên như tiếng chiêng giục giã.
Chàng trai trẻ Đinh Văn Thị khoác ba lô lên vai, để lại sau lưng mái nhà tranh và những cái ôm rưng rưng của cha mẹ.

Ông chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Con đi làm lính, bảo vệ đất nước mình.”

Câu nói ấy giản dị mà kiêu hãnh, mang theo tinh thần của một thế hệ sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ cho non sông.

2. Về Cục Hậu cần – Phòng Không Không Quân

Sau huấn luyện, ông được phân công về Cục Hậu cần – Phòng Không Không Quân, một đơn vị đặc biệt quan trọng trong chiến tranh.
Nếu bộ đội phòng không là những người trực tiếp chiến đấu bảo vệ bầu trời, thì Cục Hậu cần chính là
dòng máu nuôi dưỡng trận tuyến, bảo đảm từng viên đạn, từng khẩu pháo, từng bếp ăn, từng chuyến cơ động phục vụ chiến đấu.

Trong suốt những năm tháng ấy, Đinh Văn Thị và đồng đội làm việc ngày đêm:

  • có khi bốc dỡ hàng trong tiếng bom còn văng vẳng,

  • có khi phải hành quân khẩn cấp giữa đêm tối,

  • có khi phải chuyển đạn, tiếp dầu, dựng trận địa giữa trời mưa bom B-52.

  • Đó là những công việc thầm lặng, ít được biết đến, nhưng lại vô cùng quan trọng.
    Ông từng nói:
    “Phải có hậu cần thì phòng không mới đánh được. Mình không cầm súng ngoài trận, nhưng mình giữ cho các anh em ở tuyến lửa có đủ sức đánh và thắng.”

    3. Những năm tháng cam go giữa bầu trời khói lửa

    Thời kỳ 1972–1975, Mỹ leo thang ném bom dữ dội.
    Ở bất cứ nơi nào, khi bầu trời rực sáng vì bom đạn, thì ở đó có dấu chân của những người lính hậu cần PK-KQ.

    Đinh Văn Thị từng tham gia hàng chục đợt bảo đảm chiến đấu tại các trận địa pháo cao xạ, sân bay dã chiến, kho kỹ thuật. Nhiều lần, ông và đồng đội chỉ kịp nằm áp sát xuống đất khi loạt bom nổ gần, rồi lại đứng dậy tiếp tục công việc, như thể cái chết chỉ lướt qua bên cạnh.

    Có trận một kho hàng bị đánh trúng, lửa bốc lên dữ dội.
    Ông lao vào kéo đồng đội ra ngoài, cứu được ba người khỏi nguy hiểm. Sau này họ nhắc lại:

    “Nếu không có anh Thị, chắc chúng tôi không còn sống.”

    Đó là những chiến công không ghi vào sách, nhưng ghi vào trái tim người lính.

    4. Hai mươi năm khoác áo lính

    Đất nước thống nhất năm 1975, nhưng nhiệm vụ của ông vẫn tiếp tục.
    Tổ quốc vẫn cần bảo vệ bầu trời, quân đội vẫn cần những người lính bền bỉ làm hậu cần, bảo đảm kỹ thuật, củng cố trận địa.

    Ông phục vụ quân đội liên tục đến tháng 6/1991, tròn 20 năm trong màu xanh áo lính.
    Hai mươi năm ấy là:

    • những chuyến hành quân dài,

  • những mùa mưa gió rét cắt da,

  • những lần chợp mắt giữa bãi pháo,

  • những năm tháng sống vì nhiệm vụ lớn hơn bản thân.

  • Khi rời quân ngũ, ông trở về quê với đôi tay chai sạm, hành trang chỉ là bộ quân phục đã sờn màu và lòng tự hào về những năm trẻ tuổi đã sống trọn vẹn với Tổ quốc.

    5. Hoa Lửa còn cháy mãi

    Ngày nay, dù mái tóc đã bạc và bước chân đã chậm lại, nhưng trong ánh mắt người cựu chiến binh Đinh Văn Thị vẫn cháy lên ánh lửa của một thời oanh liệt.

    Ông sống giản dị, luôn giúp đỡ bà con, nhắc nhở lớp trẻ biết quý hòa bình. Người trong làng vẫn nói:

    “Ông Thị sống hiền mà gan dạ lắm. Lính Phòng Không Không Quân 20 năm, tính cách cứng như thép.”

    Cuộc đời ông – chàng lính U4 của Cục Hậu cần – chính là bông hoa lửa của thế hệ chống Mỹ, thắp sáng lòng tự hào dân tộc và nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng:

    Hòa bình được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người đã từng đứng trước bom đạn vì Tổ quốc.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn