NGƯỜI LÍNH ĐỐI DIỆN NỖI SỢ ĐỂ VƯỢT QUA
Khắc họa chiều sâu tâm lý của người lính xe tăng 363, khi ông và đồng đội phải bước qua nỗi sợ hãi trước thương vong và vòng vây kẻ thù.
Ông Liêm thú nhận rằng không có người lính nào là không biết sợ. Chỉ khác là họ học cách đứng cao hơn nỗi sợ để làm tròn mệnh lệnh với Tổ quốc. Ông nhớ lại, những năm tháng ở Binh chủng Tăng thiết giáp đã dạy ông bài học ấy bằng chính máu và nước mắt.
Trong trận đánh Phước Long ngày 2.1.1975, khi bộ binh thương vong nhiều, hai xe bạn gặp sự cố, 363 chỉ còn đạn dược ít, cái chết dường như ở rất gần. Người lái xe nhìn ông chờ quyết định, còn pháo thủ tay run trên cò. Ông hiểu rằng nếu mình hoảng loạn, cả kíp xe sẽ hoảng loạn theo.
Ông đã nói với anh em bằng giọng thật chậm: “Ta không lùi, sau tay lái là Tổ quốc.” Chính sự điềm tĩnh đó giúp kíp xe lấy lại nhịp thở. 363 cơ động theo từng đoạn, tận dụng các dãy nhà che chắn, bắn phát quyết định phá tan hỏa điểm mạnh nhất. Khi bị địch bao vây, ông bình tĩnh chỉ huy lái xe đánh trả, gây rối loạn đội hình chúng. Sau khi được tăng cường lực lượng, quân ta triển khai tấn công mạnh mẽ, thị xã hoàn toàn được giải phóng.
Ông coi khoảnh khắc ấy là dấu mốc để người lính chiến thắng hoàn cảnh, khi con người đứng vững trước hỏa lực mạnh. Sau Phước Long, ông còn tham gia nhiều trận ác liệt khác như Xuân Lộc, đánh chiếm Trạm Bom, sân bay Biên Hòa… Với những thành tích chiến công xuất sắc, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND. Năm 1987, Thiếu tá Nguyễn Xuân Liêm về nghỉ hưu, trở về cống hiến cho quê hương, tham gia công tác Hội Cựu chiến binh xã, trở thành tấm gương sáng truyền cảm h hứng cho thế hệ sau.
Tôi nhìn ông ở tuổi 79, vẫn khỏe mạnh và minh mẫn, hiểu rằng hòa bình hôm nay đã được đánh đổi bằng sự gan dạ của những người biết đối diện nỗi sợ để vượt qua. Và tôi tin, bài học về lòng yêu nước từ câu chuyện của ông sẽ còn sống dậy mãi trong căn nhà nhỏ, nơi lịch sử bước ra từ ký ức gia đình.



