Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH ĐỒN 45 – MỘT ĐỜI GỬI LẠI NƠI BIÊN CƯƠNG

Thanh Hóa16/09/2026Xã Tân Kỳ (Đoàn xã Tân Kỳ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

GƯỜI LÍNH ĐỒN 45 – MỘT ĐỜI GỬI LẠI NƠI BIÊN CƯƠNG

Ở Minh Nguyên, xã Minh Sơn, Thanh Hóa, có những người con đã rời quê khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ mang theo hành trang giản dị của người thanh niên nông thôn và một lời hứa với gia đình: đi rồi sẽ trở về.

Nhưng chiến tranh và những năm tháng bảo vệ Tổ quốc chưa bao giờ có thể đoán trước được ngày trở về.

Lê Văn Đình, sinh tháng 2 năm 1958, là một người lính như thế.

Tháng 2 năm 1975, khi vừa bước qua tuổi mười bảy, ông Đình nhập ngũ. Quê nhà Minh Nguyên ở lại phía sau, còn trước mắt người thanh niên trẻ là con đường quân ngũ với nhiều gian khổ mà khi ấy có lẽ ông chưa thể hình dung hết.

Ông được biên chế vào Đồn 45, Công an Nhân dân Vũ trang (CANDVT).

Những ngày đầu trong đơn vị là những ngày làm quen với một cuộc sống hoàn toàn khác. Từ một chàng trai quê quen với ruộng đồng, xóm làng, ông Đình bước vào môi trường quân đội với những quy định nghiêm ngặt, những buổi huấn luyện, những ngày trực gác và những nhiệm vụ nối tiếp nhau.

Người lính biên phòng ngày ấy không chỉ đối mặt với gian khổ của núi rừng, thời tiết và điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Họ còn phải luôn trong tư thế sẵn sàng khi Tổ quốc cần. Có những ngày trời mưa, đường tuần tra trở nên trơn trượt. Có những đêm dài, người lính đứng gác trong sự im lặng của núi rừng. Có những lúc nỗi nhớ quê nhà đến bất chợt, nhất là khi nhận được tin từ gia đình. Nhưng nhiệm vụ vẫn ở phía trước. Người lính trẻ Lê Văn Đình cứ thế trưởng thành qua từng ngày.

Đời lính không chỉ có những giờ huấn luyện và những lúc căng thẳng. Đó còn là tình đồng đội. Những người lính cùng ăn một bữa cơm, cùng chia sẻ gian khó, cùng thay nhau canh gác và động viên nhau trong những thời khắc khó khăn. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, một bữa cơm đủ đầy cũng trở thành điều đáng quý. Một lá thư từ quê nhà có khi được đọc đi đọc lại nhiều lần. Một câu chuyện về gia đình, về mùa màng, về quê hương cũng đủ làm vơi đi nỗi nhớ.

Với Lê Văn Đình, Đồn 45 không chỉ là nơi công tác. Đó còn là nơi ghi dấu những năm tháng tuổi trẻ. Ở đó, ông đã có những người đồng đội mà cuộc đời này có thể không bao giờ quên. Ở đó, ông đã sống những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân trong màu áo người lính. Và cũng ở đó, ông đã thực hiện nhiệm vụ của một người con đối với Tổ quốc.

Những năm 1975–1978 là một giai đoạn nhiều biến động. Người lính tại các đơn vị Công an Nhân dân Vũ trang phải thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới, giữ gìn an ninh và sẵn sàng chiến đấu khi tình hình trở nên phức tạp. Với những người lính trẻ như Lê Văn Đình, đó không còn là những bài học trong thao trường. Đó là nhiệm vụ thực tế. Mỗi lần nhận nhiệm vụ là một lần phải đặt trách nhiệm lên trên sự an nguy của bản thân. Mỗi ca trực là một lần hiểu sâu sắc hơn giá trị của hai chữ “bảo vệ”. Và mỗi ngày đi qua là thêm một ngày người lính phải đối mặt với thử thách. Không ai biết trước ngày mai sẽ xảy ra điều gì. Chỉ biết rằng phía sau mình là quê hương, là gia đình, là những người đang sống trong bình yên và đang đặt niềm tin vào những người lính nơi tuyến đầu.

Tháng 5 năm 1978, sau hơn ba năm trong quân ngũ, Lê Văn Đình xuất ngũ. Anh trở về quê Minh Nguyên.

Ba năm quân ngũ tuy không quá dài nếu tính bằng những con số, nhưng đủ để một chàng trai mười bảy tuổi bước qua một chặng đường lớn của cuộc đời. Anh mang về quê hương không phải những thứ vật chất quý giá. Hành trang lớn nhất là những năm tháng đã sống hết mình trong quân ngũ, những kỷ niệm với đồng đội và những câu chuyện về một thời gian khó.

Sau ngày xuất ngũ, ông tiếp tục cuộc sống của một người dân quê. Nhưng trong ký ức của ông, hình ảnh người lính Đồn 45 chắc hẳn vẫn luôn ở đó. Bởi có những năm tháng một khi đã đi qua sẽ trở thành một phần không thể tách rời của cuộc đời.

Hôm nay, ông Lê Văn Đình đã không còn. Nhưng một người lính mất đi không có nghĩa là những năm tháng của họ cũng biến mất. Tên ông vẫn còn trong ký ức gia đình, trong câu chuyện của những người từng biết ông và trong quê hương Minh Nguyên.

Nếu cuộc đời mỗi con người là một cuốn sách, thì những năm tháng tại Đồn 45 CANDVT chính là một chương đặc biệt trong cuộc đời người lính Lê Văn Đình.

Một chương được viết bằng tuổi trẻ.

Bằng những ngày xa nhà.

Bằng mồ hôi trên thao trường.

Bằng những đêm trực gác.

Bằng tình đồng đội.

Và bằng trách nhiệm của một người lính trước Tổ quốc.

Có những người ra đi rồi trở về.

Có những người sau này đã khuất.

Nhưng những gì họ đã sống, đã cống hiến và đã trải qua vẫn còn được truyền lại cho thế hệ sau.

Để hôm nay, khi cuộc sống đã bình yên hơn, chúng ta hiểu rằng phía sau sự bình yên ấy là dấu chân của biết bao người lính trẻ.

Lê Văn Đình – người con của Minh Nguyên, xã Minh Sơn, Thanh Hóa – nhập ngũ tháng 2 năm 1975, chiến đấu và công tác tại Đồn 45 CANDVT, xuất ngũ tháng 5 năm 1978.

Ông đã đi qua tuổi thanh xuân trong màu áo người lính.

Và dù đã rời xa cuộc đời, câu chuyện về người lính Đồn 45 vẫn còn ở lại.

Ở lại trong ký ức của quê hương.

Ở lại trong lòng những người thân.

Và ở lại như một lời nhắc nhở giản dị rằng:

Có những năm tháng của một đời người đã được dành cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH ĐỒN 45 – MỘT ĐỜI GỬI LẠI NƠI BIÊN CƯƠNG | Câu chuyện thời hoa lửa