Cựu chiến binh

Người lính Đồng Tiến trong thời hoa lửa

Người lính Đồng Tiến trong thời hoa lửa

Tuyên Quang21/12/2025Ma Phúc Diệm (Đoàn xã Minh Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác tên là Nông Văn Trường, sinh năm 1962, sinh ra và lớn lên tại thôn Đồng Tiến, xã Minh Quang — một vùng quê nghèo với những ngôi nhà đơn sơ, nhưng chính nơi ấy đã nuôi dưỡng và dạy dỗ bác trưởng thành.

Nhắc đến Vị Xuyên (Hà Giang), người ta không chỉ nhớ đến núi non hùng vĩ, mây phủ trùng điệp, mà còn khắc ghi một thời hoa lửa bi tráng của dân tộc. Ở nơi ấy, từng tấc đất, từng vách đá đều thấm đẫm mồ hôi, máu và tuổi thanh xuân của bao người lính. Trong dòng ký ức ấy, câu chuyện của bác Nông Văn Trường — một người lính năm xưa — vẫn lặng lẽ mà sâu sắc, như chính phẩm chất của những con người đã đi qua chiến tranh.

Những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó, khi biên cương phía Bắc còn dậy sóng, tháng 8 năm 1983, bác đã gác lại những giấc mơ đời thường, rời xa gia đình, rời xa quê hương để khoác lên mình màu áo lính. Hành trang của bác ngày ấy không nhiều, chỉ có ý chí kiên cường, lòng yêu nước nồng nàn và một niềm tin giản dị nhưng thiêng liêng: phải giữ bằng được từng tấc đất của Tổ quốc.

Chiến trường Vị Xuyên khắc nghiệt hơn bất cứ điều gì bác từng hình dung. Núi đá tai mèo sắc lạnh, thời tiết khắc nghiệt, bom đạn ngày đêm trút xuống. Có những ngày đất đá bị cày xới đến không còn hình dạng ban đầu, cây rừng cháy sém, khói lửa mù mịt. Người lính phải bám trụ trong những hầm hào chật hẹp, thiếu thốn đủ bề, đối mặt với hiểm nguy từng giờ, từng phút.

Giữa làn mưa pháo, bác Trường cùng đồng đội vẫn kiên cường giữ chốt. Có những đêm dài không ngủ, chỉ nghe tiếng pháo gầm, tiếng đá lăn và tiếng gọi nhau khàn đặc trong khói súng. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, nỗi đau chưa kịp nguôi thì nhiệm vụ đã thôi thúc người còn sống phải đứng lên, tiếp tục chiến đấu. Chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần lớn lao nhất — chia nhau từng ngụm nước, từng nắm lương khô, động viên nhau vượt qua sợ hãi và mất mát.

Chiến tranh rồi cũng lùi xa, bác Nông Văn Trường trở về với đời thường. Bác ít khi nói về những gì mình đã trải qua, nhưng trong ánh mắt trầm lặng ấy là cả một bầu trời ký ức không thể nào quên. Với bác, những năm tháng ở Vị Xuyên không chỉ là ký ức gian khổ, mà còn là niềm tự hào — vì đã sống, đã chiến đấu trọn vẹn cho Tổ quốc thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn