Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH DU KÍCH TUỔI 23

Năm 23 tuổi, Nguyễn Văn Mười rời mái nhà và vòng tay của má để cầm súng bảo vệ quê hương. Giữa những trận đánh khốc liệt, ông đã chứng kiến đồng đội ngã xuống, chứng kiến tuổi trẻ của mình đi qua trong tiếng súng. Hơn nửa đời người trôi qua, điều ông nhớ nhất không phải mình đã đánh bao nhiêu trận, mà là những người anh em đã không còn trở về.

An Giang25/08/2026Nguyễn Thu Tâm (Đoàn xã Đông Thái)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI LÍNH DU KÍCH TUỔI 23

ôi tên Nguyễn Văn Mười. Năm tôi 23 tuổi, quê nhà đang trong lúc chiến tranh, tôi quyết định đi làm lính du kích. Hồi đó, tôi còn trẻ lắm, sức trai đang khỏe, ban ngày phụ gia đình làm ruộng, tối đến nhiều khi ngồi trước hiên nhà nghe người lớn trong xóm nói chuyện thời cuộc. Tôi nhớ có một bữa má tôi đang vá lại cái áo cũ cho tôi, vừa vá vừa hỏi: “Mười à, con tính thiệt đi hả?” Tôi chỉ ngồi im một hồi rồi nói: “Dạ, con đi. Con ở nhà cũng đâu có yên lòng.”

Má tôi nghe vậy thì không nói nữa. Bả chỉ cúi xuống may tiếp, nhưng tôi thấy mắt bả đỏ. Đêm đó, tôi nằm ngoài bộ ván, nghe tiếng gió thổi qua hàng dừa mà không sao ngủ được. Tôi biết từ ngày mai, cuộc sống của mình sẽ khác.

Sáng hôm sau, tôi gói vài bộ đồ cũ vô cái khăn, chào má rồi đi. Má không khóc trước mặt tôi, chỉ đứng ở cửa nhìn theo. Đi được một đoạn, tôi quay lại thì thấy bả vẫn còn đứng đó. Tôi nhớ hoài hình ảnh đó tới tận bây giờ.

Những ngày đầu làm du kích cực lắm. Ban ngày khi thì bám địa bàn, khi thì phụ bà con, tối đến lại chia nhau canh gác. Có bữa trời mưa như trút nước, anh em phải nằm ngoài đồng, quần áo ướt hết mà vẫn phải chịu. Cơm có khi chỉ có nồi cơm nguội với chút cá khô, vậy mà anh em ngồi chia nhau ăn cũng vui.

Tôi nhớ nhất là một trận đánh xảy ra vào lúc gần sáng...

Đêm đó, anh em chúng tôi chia nhau nằm phục bên một con rạch nhỏ. Trời tối mịt, dưới ruộng nước còn đọng sương. Tôi nằm kế bên một người anh em tên Sáu. Ảnh lớn tuổi hơn tôi, trước khi trời sáng còn nói nhỏ: “Mười, ráng nằm yên nghen, có động tĩnh thì nghe lệnh.”

Tôi gật đầu, tay nắm chặt cây súng. Nói thiệt, lúc đó tôi sợ chớ. Làm gì có chuyện cầm súng ra trận mà không biết sợ. Nhưng mình đã ở đó rồi, phía sau còn có bà con, có xóm làng, đâu thể bỏ chạy.

Gần sáng, chúng tôi nghe tiếng động vọng lại từ xa. Ban đầu còn nhỏ, sau lớn dần. Anh em ai nấy nằm sát xuống đất, không ai nói tiếng nào.

Rồi tiếng súng đầu tiên vang lên.

Cả bờ rạch như rung lên. Anh em chúng tôi nổ súng theo lệnh. Khói súng bay mù, tiếng đạn nổ liên hồi. Tôi vừa bắn vừa quan sát, tim đập mạnh tới mức tưởng người bên cạnh cũng nghe được.

Giữa lúc trận đánh đang căng, tôi quay qua gọi anh Sáu. Gọi mấy lần không nghe trả lời. Tôi đưa tay qua mới biết ảnh bị thương. Tôi với một anh em nữa kéo ảnh về phía sau bờ đất. Ảnh còn tỉnh, chỉ nói nhỏ: “Mười, lo cho anh em trước đi.”

Tôi nghe câu đó mà nghẹn trong bụng.

Trận đánh rồi cũng qua. Trời vừa sáng, khói còn vương trên mấy bụi cây, ruộng đồng trước mắt tan hoang. Anh em người bị thương, người mệt rã rời, nhưng vẫn cố lo cho nhau.

Tôi mới 23 tuổi mà qua trận đó thấy mình như già đi mấy tuổi. Tôi hiểu chiến tranh không phải chuyện gì xa xôi. Nó là người nằm bên cạnh mình tối hôm trước, sáng hôm sau có thể không còn nữa.

Sau này, tôi còn trải qua nhiều trận khác. Nhưng tôi nhớ nhất vẫn là những con người đã cùng mình nằm dưới bờ rạch, cùng chia nhau từng miếng cơm, từng ngụm nước. Tụi tôi hồi đó chẳng mong gì cao sang. Chỉ mong giữ được quê mình, giữ được bà con, rồi một ngày tiếng súng ngưng, ai về nhà nấy, lại tiếp tục làm ruộng, làm vườn.

Đời lính du kích của tôi, nói thiệt, thứ còn lại tới bây giờ không phải là mình đã đánh bao nhiêu trận, mà là mình vẫn nhớ những người anh em đã cùng mình đi qua những ngày tháng đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn