Người lính du kích Võ Văn Út – Dấu ấn tuổi trẻ giữa lửa đạn chiến tranh
Tôi là Võ Văn Út, sinh năm 1952, từng là người lính du kích trong những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ. Nhìn lại quãng đời đã qua, tôi vẫn nhớ như in những ngày tuổi trẻ rời mái nhà thân thuộc, theo tiếng gọi của quê hương, cùng đồng đội bám đất, bám dân để góp phần bảo vệ xóm làng.
Những năm tháng ấy là chuỗi ngày không thể nào quên. Giữa bom đạn ác liệt và muôn vàn thiếu thốn, chúng tôi vẫn nương tựa vào nhau mà sống, mà chiến đấu. Có những đêm hành quân không ngủ, có những trận đánh cận kề sinh tử, và cũng có những khoảnh khắc lặng người khi chứng kiến mất mát của đồng đội. Tất cả đã trở thành ký ức khắc sâu, vừa đau thương vừa thiêng liêng.
Khi chiến tranh lùi xa, tôi có dịp nhìn lại chặng đường đã đi qua, mới càng thấm thía giá trị của những năm tháng ấy. Một thời hoa lửa không chỉ là ký ức của riêng tôi, mà còn là quãng đời của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do. Đó là quãng đời đẹp nhất, nơi tuổi trẻ được tôi luyện bằng lòng yêu nước, bằng sự kiên cường và tình đồng đội sâu nặng.
Giờ đây, tôi luôn giữ gìn những ký ức ấy như một phần thiêng liêng của cuộc đời, để tự nhắc mình và nhắc thế hệ sau biết trân trọng hòa bình hôm nay – điều đã được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng. 🇻🇳



