NGƯỜI LÍNH DŨNG CẢM BẢO VỆ GẠC MA
Liệt sĩ Hồ Văn Nuôi đã ngã xuống giữa lòng biển khơi trong cuộc chiến bảo vệ Gạc Ma năm 1988.
Giữa những ngày tháng Ba rực lửa, sóng biển Trường Sa vẫn vỗ về bờ cát trắng, ôm trọn vào lòng câu chuyện về một người con ưu tú của vùng đất Nghi Tiến (nay là xã Hải Lộc) – liệt sĩ Hải quân Hồ Văn Nuôi. Câu chuyện của anh không chỉ là khúc tráng ca về lòng trung kiên bảo vệ biển đảo Tổ quốc, mà còn là nỗi đau thầm lặng hằn sâu suốt hai thập kỷ của một gia đình nơi hậu phương.
Lời hẹn ước ngày xuất ngũ
Sinh ra và lớn lên tại mảnh đất miền trung Nghi Tiến quanh năm lộng gió biển, chàng trai trẻ Hồ Văn Nuôi mang trong mình nước da rạm nắng và tình yêu vô bờ với biển cả. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh khoác lên mình màu áo trắng sọc xanh của người chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam.
Đầu năm 1988, khi những tờ lịch cuối cùng của đời lính sắp lật qua, chỉ còn đúng ba tháng nữa là đến ngày xuất ngũ trở về phụng dưỡng cha mẹ già, anh nhận lệnh khẩn cấp. Quần đảo Trường Sa dậy sóng, chủ quyền biển đảo thiêng liêng bị đe dọa. Không một chút đắn đo, người chiến sĩ trẻ viết đơn tình nguyện xin ở lại, tăng cường cho chiến dịch CQ-88. Ngày lên tàu ra khơi, anh gửi về quê nhà lá thư vội với dòng nhắn nhủ đầy lạc quan: "Xong chiến dịch này, con sẽ về cưới vợ, làm chỗ dựa cho cha mẹ xế chiều". Không ai ngờ, đó lại là lời hẹn ước dở dang mãi mãi.
Vòng tròn bất tử giữa trùng khơi Gạc Ma
Ngày 14/3/1988, vùng biển Gạc Ma chìm trong biển lửa. Giữa làn đạn pháo tàn khốc của kẻ thù, dội thẳng vào những chiến sĩ tay không chỉ có cuốc xẻng xây đảo và lá cờ Tổ quốc, Hồ Văn Nuôi cùng các đồng đội đã tạo nên một "Vòng tròn bất tử". Các anh đứng thành vách thép, đan tay nhau bảo vệ cột mốc chủ quyền, quyết không lùi bước trước họng súng quân thù.
Máu của anh và 63 người đồng đội đã hòa vào lòng biển sâu, nhuộm đỏ một vùng sóng nước Trường Sa. Người chiến sĩ Nghi Tiến ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi, nằm lại với lòng đại dương lạnh giá, gửi lại tuổi xuân thanh tân cho sự bình yên của biển trời nước Việt.
Nỗi đau xé lòng và hành trình hai mươi hai năm mòn mỏi
Ở quê nhà Nghi Tiến, hung tin ập đến như tiếng sét ngang tai giữa một chiều tắt nắng. Nỗi đau mất con quá lớn khiến người cha gục ngã, tinh thần hoảng loạn rồi hóa điên. Suốt nhiều năm sau đó, người ta thấy bóng dáng gầy gò của ông lão cứ lang thang khắp các ngả đường làng, hướng mắt ra phía biển, cất tiếng gọi tên con trong vô vọng rồi lại khóc cười nức nở. Người mẹ đổ bệnh liên miên, mái tóc bạc trắng sau vài mùa lá rụng, mỗi đêm nghe tiếng sóng biển gầm vang lại giật mình thon thót, thắp nén nhang lên bàn thờ không di ảnh, cầu mong một phép màu.
Chiến tranh lùi xa, đất nước hòa bình, nhưng trong ngôi nhà nhỏ ấy, thời gian như ngưng đọng suốt 22 năm mòn mỏi. Đất mẹ vẫn ôm trọn nỗi đau cùng gia đình anh, từng ngày ngóng trông tin tức từ khơi xa.
Ngày trở về đất mẹ
Phải đến đầu năm 2010, sau hơn hai thập kỷ, hài cốt của liệt sĩ Hồ Văn Nuôi mới được tìm thấy và xác định danh tính. Ngày anh được đưa về quy tập tại Nghĩa trang liệt sĩ quê nhà, cả vùng quê Nghi Tiến như nghẹn lại.
“Lúc biết tin đã tìm thấy thi thể thằng Nuôi, mẹ mừng lắm. Thế là thằng con trai hàng đêm mẹ ngóng trông đã trở về”, mẹ liệt sĩ nhoà lệ. Biển Nghi Tiến ngày hôm ấy lặng sóng, như đang nghiêng mình kính cẩn trước hương hồn người anh hùng vừa khép lại hành trình dặm dài để trở về yên nghỉ trong lòng quê hương.
Câu chuyện thời hoa lửa của liệt sĩ Hồ Văn Nuôi đã khép lại bằng một nấm mộ ấm áp khói hương, nhưng tinh thần Gạc Ma kiên trung của người con Hải Lộc sẽ mãi là ngọn hải đăng rực sáng, nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá của mỗi tấc đất, sải biển tự do.



