Người lính Đường mòn Hồ Chí Minh trên biển và hành trình giữ trọn nghĩa tình với quê hương
Đọc câu chuyện về Thiếu tá Hồ Đức Thắng (tên thật Nguyễn Văn Inh) – người chiến sĩ từng tham gia những chuyến tàu không số vượt biển trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến – tôi càng cảm nhận rõ hơn hình ảnh một người lính không chỉ kiên cường trong chiến tranh mà còn giản dị, tận tâm giữa cuộc sống đời thường.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, ký ức về những chuyến vượt trùng khơi năm xưa vẫn in sâu trong tâm trí ông. Đó là những ngày tháng mà mỗi chuyến ra khơi đều gắn với hiểm nguy, nơi những người lính phải đối mặt với sóng gió, sự kiểm soát gắt gao của kẻ thù và cả ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng với ông và đồng đội, niềm tin vào ngày đất nước thống nhất là động lực để vượt qua tất cả.
Chuyến hải trình lịch sử giữa muôn trùng sóng gió
Những năm đầu thập niên 1960, khi chiến trường miền Nam đang thiếu thốn vũ khí, yêu cầu chi viện trở nên cấp thiết. Từ vùng biển Trà Vinh, một nhiệm vụ đặc biệt được giao cho những người lính trẻ: bí mật vượt biển ra miền Bắc để xin chi viện và mở tuyến vận chuyển vũ khí về Nam.
Tháng 8 năm 1961, chiếc tàu gỗ nhỏ bé với trọng tải chỉ khoảng 15 tấn cùng sáu con người rời bến. Không cờ hiệu, không số hiệu, không một lời chia tay với gia đình để giữ bí mật, con tàu mang theo niềm tin và ý chí của những người con miền Nam.
Trong chuyến đi ấy, Nguyễn Văn Inh được đặt tên bí mật là Hồ Đức Thắng – cái tên đã gắn bó với ông suốt cuộc đời sau này.
Hành trình tưởng như chỉ kéo dài vài ngày lại trở thành thử thách sinh tử. Sau nhiều ngày lênh đênh trên biển, con tàu gặp bão lớn, bị hư hỏng và trôi dạt vào vùng biển xa lạ. Giữa lúc khó khăn, ông cùng đồng đội vẫn bình tĩnh tìm cách xử lý tình huống, giữ bí mật nhiệm vụ và tiếp tục hành trình.
Đó không chỉ là một chuyến đi trên biển, mà còn là cuộc thử thách về lòng dũng cảm, sự đoàn kết và bản lĩnh của những người lính tiên phong mở đường.
Khi đặt chân đến miền Bắc, đoàn được gặp các đồng chí lãnh đạo Trung ương và Chủ tịch Hồ Chí Minh. Những lời căn dặn ân cần của Bác đã trở thành nguồn động viên lớn lao đối với những người lính làm nhiệm vụ đặc biệt này.
Người lính vượt sóng giữ trọn lời thề với Tổ quốc
Sau chuyến đi đầu tiên, những chuyến tàu vận tải biển tiếp tục được tổ chức. Từ những chiếc tàu nhỏ ban đầu, lực lượng vận tải biển dần được xây dựng, trở thành một mắt xích quan trọng của tuyến đường vận chuyển chiến lược trên biển.
Trong những năm tháng ấy, Hồ Đức Thắng cùng đồng đội nhiều lần vượt qua sự phong tỏa gắt gao của đối phương, đưa vũ khí, hàng hóa từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng cũng là một minh chứng cho tinh thần quả cảm của người lính biển.
Những đóng góp ấy đã góp phần làm nên chiến công của tuyến “Đường mòn Hồ Chí Minh trên biển” – một biểu tượng của ý chí, lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng.
Với những thành tích đặc biệt, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng với người lính năm xưa, những phần thưởng cao quý ấy không phải là điều ông nhắc đến nhiều nhất. Điều ông luôn nhớ chính là tình đồng đội, những tháng ngày cùng nhau vượt qua gian khó giữa biển khơi.
Trở về quê hương, tiếp tục một hành trình khác
Sau ngày đất nước thống nhất, Hồ Đức Thắng tiếp tục công tác trong quân đội trước khi nghỉ hưu. Trở về quê hương vùng biển Trà Vinh, ông lại bắt đầu một hành trình mới – hành trình xây dựng cuộc sống bình yên cho người dân quê mình.
Nếu trong chiến tranh, ông cùng đồng đội vượt qua sóng gió để đưa vũ khí về miền Nam, thì trong thời bình, ông lại cùng bà con, đồng đội cũ góp sức giúp người dân vươn lên thoát nghèo.
Ở vùng quê biển Hiệp Thạnh, hình ảnh người lính năm xưa vẫn gần gũi, giản dị. Ông tham gia các hoạt động xã hội, vận động hỗ trợ những hoàn cảnh khó khăn, cùng các cựu chiến binh chung tay xây dựng quê hương.
Bốn người con trai của ông cũng tiếp bước truyền thống, tham gia quân đội và công tác tại địa phương. Đó là niềm tự hào của một người cha đã dành cả cuộc đời cho đất nước.
Điều đáng quý ở người anh hùng ấy không chỉ nằm trong những chiến công trên biển, mà còn ở lối sống giản dị, ở sự thủy chung với quê hương và tình cảm dành cho nhân dân.
Ông từng tâm niệm rằng: dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, người lính cũng phải giữ gìn phẩm chất mà nhân dân đã dành trọn niềm tin yêu – phẩm chất của “Anh bộ đội Cụ Hồ”.
Từ những con sóng dữ của chiến tranh đến những ngày tháng bình dị của hòa bình, Thiếu tá Hồ Đức Thắng vẫn tiếp tục viết nên câu chuyện đẹp về một người lính: chiến đấu vì Tổ quốc trong những năm tháng gian lao, và cống hiến vì quê hương trong những ngày tháng bình yên.
Nguồn : qdnd.vn



