NGƯỜI LÍNH DƯƠNG VĂN TOÀN VỚI CẢ CUỘC ĐỜI GẮN CÙNG ĐẤT NƯỚC.
2. Thông tin nhân chứng - Họ và tên: Dương Văn Toàn (Thương binh, nạn nhân chất độc da cam và cán bộ đã nghỉ hưu của xã Đông Thọ cũ) - Năm sinh: 1950 - Quê quán: Thôn Trần Phú, xã Đông Thọ, thành phố Thái Bình, tỉnh Thái Bình (nay là thôn Trần Phú, Phường Trà Lý, tỉnh Hưng Yên). - Tóm tắt quá trình cống hiến: Tham gia vào cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ từ 1972 đến 1975, bảo vệ biên giới Tây Nam (1977) và sau đó trở về công tác tại xã đến năm 2013.
Cuộc đời của ông Dương Văn Toàn là bản anh hùng ca lặng lẽ mà rực sáng của một người lính luôn đặt đất nước lên trên cuộc sống riêng. Chỉ vừa mới mười tám đôi mươi nhưng nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông rời quê Đông Thọ, Thái Bình, bước vào con đường quân ngũ. Từ những ngày hành quân gian khổ qua Đông Hưng đến Thủy Nguyên – Hải Phòng, rồi vượt hàng trăm cây số để vào Quảng Bình, điểm dừng chân cuối cùng của ông là vĩ tuyến 17 – cầu Hiền Lương, nơi ông kiên cường chiến đấu và bảo vệ nơi tuyến lửa suốt hai năm trời.
Năm 1974, ông tiếp tục tiến vào miền Tây Nam Bộ, tham gia nhiều trận đánh khốc liệt tại Thủ Dầu Một hay thị xã Sơn Lộc và cả sân bay Biên Hòa. Tháng 4/1975, đất nước hoàn toàn giải phóng, nhưng ông vẫn ở lại Sài Gòn thêm một năm để ổn định trật tự rồi mới trở lại căn cứ Biên Hòa. Đến tháng 10/1976, ông được trở về quê hương xây dựng gia đình, song chỉ sau một năm, ông lại tình nguyện quay trở lại Sài Gòn đóng quân. Tháng 7/1977, ông còn tiếp tục ra trận, tham gia chiến trường Campuchia ác liệt để bảo vệ biên giới Tây Nam. Đến cuối năm, ông bị thương và được điều về tổng kho Long Bình.
Năm 1981, khi đơn vị rút quân từ Campuchia trở về Nghệ An, ông cũng quyết định trở về quê tham gia lao động sản xuất. Thế nhưng, ngọn lửa cống hiến trong ông chưa bao giờ tắt. Năm 1983–1984, ông tiếp tục phục vụ địa phương, tận tâm tham gia công tác tại xã nhà Đông Thọ cho đến tận năm 2013 khi mái tóc đã bạc đi nhiều.
Khi nhắc lại những năm tháng trận mạc, ông chỉ mỉm cười và nói một câu giản dị mà khí phách: “Thời buổi đó chiến tranh nên là thanh niên thì lên đường thôi, để bảo vệ Tổ quốc thì không có gì phải nuối tiếc hay ân hận hết. “Tất cả vì miền Nam ruột thịt” và ngay cả phụ nữ họ còn tham gia được thì những người đàn ông như ông làm sao có thể để tuổi trẻ của mình trôi qua mà không giúp ích được gì cho đất nước.”
Từ chiến trường khốc liệt đến những công việc thầm lặng nơi quê nhà, cuộc đời ông Dương Văn Toàn đã viết nên một câu chuyện đẹp về lòng trung thành, sự bền bỉ và tinh thần tận hiến vì Tổ quốc. Một hành trình dài không chỉ mang ý nghĩa của một người lính, mà còn là niềm tự hào của gia đình, quê hương và cả thế hệ mai sau.


