Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH E234 GIỮ VỮNG TUYẾN LỬA QUÂN KHU 2

Ông Trịnh Doãn Dung sinh năm 1942, lớn lên trong những năm đất nước còn chia cắt, chiến tranh len lỏi vào từng ngõ xóm, từng bữa cơm gia đình. Tuổi thơ ông sớm quen với thiếu thốn, với những đêm nghe tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời miền Bắc

Thanh Hóa31/01/2026Lê Thị Tuyết (BCH Đoàn xã Xuân Tín)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Trịnh Doãn Dung sinh năm 1942, lớn lên trong những năm đất nước còn chia cắt, chiến tranh len lỏi vào từng ngõ xóm, từng bữa cơm gia đình. Tuổi thơ ông sớm quen với thiếu thốn, với những đêm nghe tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời miền Bắc. Năm 1966, khi vừa tròn 24 tuổi, ông gác lại quê hương và những ước mơ đời thường, nhập ngũ vào đơn vị E234 – Quân khu 2. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt, các tỉnh trung du và miền núi phía Bắc vừa là hậu phương lớn, vừa là tuyến đầu bảo vệ miền Bắc xã hội chủ nghĩa. Trong đội hình E234, ông Dung cùng đồng đội làm nhiệm vụ huấn luyện, cơ động chiến đấu, bảo vệ địa bàn chiến lược, sẵn sàng chi viện cho các hướng quan trọng. Những cuộc hành quân xuyên rừng, vượt suối nơi địa hình hiểm trở của Quân khu 2 đã tôi luyện người lính trẻ trở nên rắn rỏi, gan góc và kỷ luật. Bom đạn kẻ thù trút xuống không chỉ ở tiền tuyến mà cả hậu phương. Có những ngày, máy bay địch đánh phá ác liệt, đất đá rung chuyển, rừng núi mù khói lửa. Trong hoàn cảnh ấy, ông Dung và đồng đội vẫn bám trụ trận địa, giữ vững tuyến phòng thủ, bảo vệ làng bản, kho tàng, đường vận chuyển và sự bình yên của nhân dân. Gian khổ nối tiếp gian khổ. Thiếu thốn lương thực, rét núi cắt da, sốt rét và bệnh tật luôn rình rập. Nhưng thứ không bao giờ vơi cạn trong lòng những người lính E234 chính là niềm tin chiến thắng và tình đồng chí keo sơn. Họ chia nhau từng nắm cơm, từng tấm áo, động viên nhau vượt qua những ngày tháng khắc nghiệt nhất. Trong một lần làm nhiệm vụ, ông Trịnh Doãn Dung bị thương bởi mảnh bom. Vết thương để lại đau đớn, nhưng không làm ông lùi bước. Sau điều trị, ông tiếp tục gắn bó với đơn vị, hoàn thành nhiệm vụ cho đến ngày rời quân ngũ. Những vết sẹo trên cơ thể trở thành dấu ấn không thể phai của một thời tuổi trẻ hiến dâng cho Tổ quốc. Ngày đất nước yên bình, ông trở về đời thường với dáng vẻ trầm lặng của một người lính đã đi qua chiến tranh. Ông không nói nhiều về chiến công, chỉ lặng lẽ sống nghĩa tình, gương mẫu, luôn nhắc con cháu phải trân trọng hòa bình – thứ đã được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn