Cựu chiến binh

Người Lính Gác Cầu Hàm Rồng

Ninh Bình13/05/2026Nguyễn Xuân Phương (Đoàn phường Đông Hoa Lư)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Nguyễn Hữu Phúc, sinh ngày 05 tháng 6 năm 1947, quê quán phường Nam Ngạn, thành phố Thanh Hóa, tỉnh Thanh Hóa, là một trong những người lính từng trực tiếp tham gia bảo vệ cầu Hàm Rồng trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Ông Phúc sinh ra bên dòng sông Mã, tuổi thơ gắn liền với hình ảnh cây cầu Hàm Rồng sừng sững nối đôi bờ quê hương. Khi chiến tranh phá hoại miền Bắc của đế quốc Mỹ ngày càng ác liệt, cầu Hàm Rồng trở thành mục tiêu đánh phá trọng điểm bởi đây là tuyến giao thông huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam.

Năm 1965, vừa tròn mười tám tuổi, ông Nguyễn Hữu Phúc tình nguyện nhập ngũ và được biên chế vào đơn vị phòng không bảo vệ cầu Hàm Rồng. Ngày khoác lên mình bộ quân phục, ông chỉ nghĩ đơn giản rằng:
“Còn cây cầu là còn con đường tiếp viện cho miền Nam.”

Những ngày ấy, máy bay Mỹ liên tục đánh phá Thanh Hóa. Còi báo động vang lên gần như mỗi ngày. Người dân sơ tán xuống hầm, còn những người lính phòng không như ông Phúc lập tức vào vị trí chiến đấu.

Ông kể rằng có những trận bom kéo dài hàng giờ. Bầu trời đặc quánh khói lửa, tiếng máy bay gầm rú hòa cùng tiếng pháo cao xạ rung chuyển cả mặt đất. Dù vậy, các chiến sĩ vẫn kiên cường bám trụ để bảo vệ cây cầu.

Một buổi trưa tháng 4 năm 1966, hàng chục tốp máy bay địch lao vào ném bom cầu Hàm Rồng. Đơn vị của ông Phúc nhận lệnh chiến đấu khẩn cấp. Trong lúc trận địa pháo đang nhả đạn dữ dội, một quả bom rơi sát công sự khiến nhiều chiến sĩ bị thương.

Khói bụi mù mịt, tai ông ù đặc vì sức ép bom nhưng ông vẫn cùng đồng đội tiếp tục tiếp đạn cho khẩu pháo. Ông nhớ rõ hình ảnh người khẩu đội trưởng bị thương ở vai nhưng vẫn kiên quyết không rời vị trí chiến đấu.

Ông xúc động kể:
“Lúc đó không ai nghĩ đến sự sống chết của bản thân nữa. Tất cả chỉ có một quyết tâm là giữ bằng được cây cầu.”

Sau nhiều giờ chiến đấu, đơn vị của ông đã phối hợp cùng các lực lượng phòng không bắn trả quyết liệt, buộc máy bay địch phải rút lui. Cầu Hàm Rồng vẫn đứng vững giữa mưa bom bão đạn.

Những năm tháng ấy, ông Phúc cùng đồng đội sống trong điều kiện vô cùng gian khổ. Ban ngày chiến đấu, ban đêm lại sửa chữa trận địa và hỗ trợ nhân dân khắc phục hậu quả bom đạn. Nhiều đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Nguyễn Hữu Phúc trở về quê hương tiếp tục công tác tại địa phương. Mỗi lần đi qua cầu Hàm Rồng, ông lại nhớ đến những người đồng đội đã ngã xuống để bảo vệ mảnh đất quê hương.

Ông thường nói với thế hệ trẻ:

“Các cháu hôm nay được sống trong hòa bình phải biết trân trọng lịch sử. Độc lập tự do của dân tộc được đánh đổi bằng biết bao máu xương của những người đi trước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn