Bài viết

người lính gác cầu trong đêm mưa

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, những cây cầu trên khắp miền Bắc giữ vai trò vô cùng quan trọng đối với việc vận chuyển hàng hóa, vũ khí và lực lượng chi viện cho chiến trường miền Nam. Chính vì thế, các cây cầu luôn trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Để giữ cho tuyến giao thông không bị gián đoạn, nhiều chiến sĩ công binh và dân quân tự vệ đã ngày đêm bám trụ nơi đầu cầu giữa mưa bom bão đạn. Câu chuyện về người lính công binh Lê Văn Hùng nơi cây cầu Hàm Rồng năm ấy là một câu chuyện xúc động của thời hoa lửa.

Lê Văn Hùng sinh ra tại một làng quê nghèo ở Thanh Hóa. Từ nhỏ, anh đã quen với hình ảnh cây cầu Hàm Rồng sừng sững bắc qua dòng sông Mã. Người dân quê anh luôn tự hào vì cây cầu ấy là huyết mạch nối liền những chuyến tàu, đoàn xe từ Bắc vào Nam.

Khi chiến tranh phá hoại lan rộng ra miền Bắc, cầu Hàm Rồng liên tục bị máy bay Mỹ tập kích dữ dội. Nhiều thanh niên trong vùng tình nguyện tham gia lực lượng bảo vệ cầu, và Hùng cũng là một trong số đó.

Sau thời gian huấn luyện, anh được biên chế vào đơn vị công binh làm nhiệm vụ sửa chữa và bảo vệ cầu. Công việc vô cùng nguy hiểm vì bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào.

Ban ngày, máy bay địch liên tục quần thảo trên bầu trời. Ban đêm, các chiến sĩ tranh thủ sửa lại mặt cầu, thay thanh ray và gia cố những đoạn hư hỏng để sáng hôm sau đoàn tàu và xe vận tải có thể tiếp tục lưu thông.

Hùng là người ít nói nhưng rất chăm chỉ và gan dạ. Nhiều lần trong lúc bom còn chưa dứt, anh đã cùng đồng đội lao ra mặt cầu để kiểm tra hư hỏng.

Các bác lái xe vận tải thường xúc động khi nhìn những người lính công binh làm việc giữa khói bom. Họ nói:
“Có các cậu giữ cầu, chúng tôi mới yên tâm ra tiền tuyến.”

Một đêm mùa hè năm 1972, sau nhiều đợt đánh phá liên tiếp, một phần mặt cầu bị bom làm hư hỏng nặng. Trong khi đó, rạng sáng hôm sau sẽ có đoàn tàu quân sự quan trọng đi qua.

Cấp trên ra lệnh bằng mọi giá phải sửa xong cầu trước khi trời sáng.

Ngay trong đêm, Hùng cùng tổ công binh lập tức mang dụng cụ ra hiện trường. Trời bắt đầu đổ mưa lớn, nước sông dâng cao cuồn cuộn dưới chân cầu.

Dưới ánh đèn pin được che kín cẩn thận, mọi người khẩn trương thay từng thanh sắt bị cong vênh. Ai nấy đều làm việc thật nhanh vì biết máy bay địch có thể quay lại bất cứ lúc nào.

Đúng lúc công việc gần hoàn thành, tiếng còi báo động bất ngờ vang lên.

Máy bay địch xuất hiện.

Tiếng động cơ gầm rú xé tan màn đêm. Những quả pháo sáng rơi xuống làm cả khúc sông sáng rực.

“Xuống hầm mau!” – tiếng chỉ huy vang lên.

Mọi người nhanh chóng tìm nơi trú ẩn, nhưng Hùng phát hiện một đoạn dây neo giữ kết cấu tạm thời của cầu đang bị lỏng. Nếu không kịp gia cố, khi đoàn tàu chạy qua, cây cầu có thể gặp nguy hiểm.

Không chần chừ, anh quay ngược trở lại mặt cầu giữa lúc bom bắt đầu dội xuống.

Tiếng nổ vang trời làm cây cầu rung chuyển dữ dội. Mảnh bom và đất đá văng tung tóe khắp nơi. Nhưng người lính trẻ vẫn bám chặt thành cầu, cố định lại dây neo bằng tất cả sức lực.

Một đồng đội đứng từ xa hét lớn gọi anh quay lại, nhưng Hùng vẫn tiếp tục công việc cho đến khi hoàn thành.

Đúng lúc anh vừa siết chặt mối nối cuối cùng, một quả bom phát nổ rất gần khu vực mặt cầu.

Sức ép dữ dội hất anh ngã xuống. Đồng đội lao tới đưa anh vào hầm trú ẩn trong khi trận bom vẫn tiếp diễn.

Dù bị thương rất nặng, Hùng vẫn cố hỏi:
“Cầu… còn đi được không?”

Người chỉ huy nghẹn ngào gật đầu:
“Đoàn tàu sẽ qua an toàn.”

Nghe vậy, người lính công binh trẻ khẽ mỉm cười rồi lặng lẽ nhắm mắt giữa đêm mưa bom năm ấy.

Rạng sáng hôm sau, đoàn tàu quân sự vẫn băng qua cây cầu an toàn để tiếp tục hành trình vào Nam. Không ai biết rằng để giữ cho chuyến tàu ấy không bị gián đoạn, đã có một người lính trẻ mãi mãi nằm lại nơi đầu cầu.

Sau ngày đất nước thống nhất, cầu Hàm Rồng vẫn hiên ngang bắc qua dòng sông Mã như chứng nhân của những năm tháng chiến tranh ác liệt. Người dân quê anh vẫn nhắc về Lê Văn Hùng với niềm tự hào sâu sắc.

Câu chuyện về anh là hình ảnh tiêu biểu cho những chiến sĩ công binh thời hoa lửa – những con người âm thầm chiến đấu để giữ cho mạch máu giao thông của Tổ quốc luôn thông suốt.

Ngày nay, khi đất nước hòa bình và những chuyến tàu nối nhau qua cầu trong yên bình, thế hệ trẻ càng cần biết trân trọng hơn những hy sinh to lớn của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm hơn với quê hương đất nước và không quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn