Người lính gác cầu trong đêm mưa
Người lính gác cầu trong đêm mưa
Hôm nay tôi kể cho các bạn đoàn viên thanh niên nghe một câu chuyện khác trong những năm tháng chiến tranh. Đó là câu chuyện về một đêm mưa trên con đường tiếp tế ra mặt trận và về một người lính trẻ đã lặng lẽ làm tròn nhiệm vụ của mình đến phút cuối cùng.
Những năm chiến tranh ác liệt, đơn vị chúng tôi được giao nhiệm vụ bảo vệ một cây cầu gỗ nhỏ nằm trên tuyến đường vận chuyển lương thực và vũ khí ra phía trước. Cây cầu ấy không lớn, chỉ đủ cho xe tải và bộ đội đi qua, nhưng nó lại là con đường quan trọng nối hậu phương với tiền tuyến. Nếu cây cầu bị phá hỏng thì việc tiếp tế sẽ bị gián đoạn, ảnh hưởng rất lớn đến các đơn vị đang chiến đấu.
Trong tiểu đội của tôi có một người đồng đội tên là Nguyễn Xuân Bắc. Bắc là người ít nói nhưng rất trách nhiệm. Mỗi lần nhận nhiệm vụ trực gác, anh luôn đến sớm hơn mọi người một chút để kiểm tra xung quanh thật kỹ.
Những ngày ấy máy bay địch thường xuyên tìm cách đánh phá các cây cầu và tuyến đường vận chuyển. Vì vậy ban đêm chúng tôi phải thay nhau gác cầu, vừa quan sát vừa đề phòng trường hợp địch thả biệt kích hoặc cài chất nổ.
Một đêm cuối mùa mưa, trời mưa rất to. Cả khu rừng chìm trong màn mưa dày đặc. Tiếng nước chảy dưới con suối bên cạnh cây cầu nghe ào ào không dứt. Đêm đó Bắc nhận ca gác từ nửa đêm đến gần sáng.
Trước khi ra vị trí gác, Bắc còn quay lại nói với tôi:
“Anh em cứ ngủ đi, để tôi canh cho.”
Lúc ấy chúng tôi chỉ nghĩ đó là một ca gác bình thường như bao đêm khác.
Khoảng gần sáng, trời vẫn mưa nặng hạt. Đột nhiên tôi nghe thấy một tiếng động lạ ở phía cây cầu. Không phải tiếng mưa hay tiếng nước chảy, mà giống như tiếng kim loại va vào nhau.
Tôi lập tức cùng mấy anh em chạy ra phía cầu. Khi đến nơi, chúng tôi thấy Bắc đang nằm tựa vào cọc gỗ bên đầu cầu. Khẩu súng vẫn còn trong tay anh.
Trước mặt anh là một người lính địch đã bị khống chế. Bên cạnh đó là một túi nhỏ chứa chất nổ.
Sau này chúng tôi mới biết, trong đêm mưa ấy một toán biệt kích đã lén tiếp cận cây cầu với ý định đặt thuốc nổ phá hủy. Nhưng Bằng đã phát hiện ra chúng trước.
Trong bóng tối và giữa cơn mưa dày đặc, anh đã âm thầm theo dõi rồi bất ngờ chặn lại. Trong lúc giằng co, anh đã khống chế được một tên và làm cho những tên còn lại phải bỏ chạy vào rừng.
Nhờ vậy cây cầu vẫn được giữ an toàn.
Nhưng trong lúc ngăn chặn kẻ địch, Bằng đã bị thương rất nặng.
Chúng tôi nhanh chóng đưa anh vào hầm trú ẩn để băng bó. Lúc ấy trời đã gần sáng, mưa cũng bắt đầu ngớt. Bằng mở mắt nhìn anh em rồi nói rất khẽ:
“Cầu… vẫn còn nguyên chứ?”
Chúng tôi gật đầu.
Nghe vậy, Bắc khẽ mỉm cười. Đó là nụ cười rất nhẹ nhưng tôi vẫn nhớ rõ cho đến tận bây giờ.
Sau đêm hôm ấy, cây cầu vẫn tiếp tục được sử dụng để vận chuyển hàng hóa ra mặt trận. Hàng trăm chuyến xe đã đi qua cây cầu đó trong những tháng tiếp theo.
Mỗi lần nhìn những đoàn xe nối nhau băng qua cây cầu trong đêm, tôi lại nhớ đến người đồng đội trẻ đã lặng lẽ gác cầu trong cơn mưa năm ấy.
Sau này khi chiến tranh kết thúc, con đường ấy đã được mở rộng và cây cầu gỗ ngày xưa cũng không còn nữa. Nhưng trong ký ức của những người lính như chúng tôi, đêm mưa ấy và hình ảnh người lính gác cầu tên Nguyễn Xuân Bắc vẫn còn nguyên vẹn.
Tôi kể câu chuyện này cho các bạn đoàn viên thanh niên nghe để các bạn hiểu rằng trong chiến tranh, có rất nhiều chiến công thầm lặng như vậy. Có những người lính không có những trận đánh lớn, không có những trang báo ca ngợi, nhưng họ đã làm tròn nhiệm vụ của mình bằng tất cả lòng dũng cảm và trách nhiệm.
Chính những con người bình dị ấy đã góp phần bảo vệ từng con đường, từng cây cầu, để đất nước đi đến ngày hòa bình hôm nay.



