Bài viết

Người lính gác cầu trong đêm mưa bom

Ninh Bình10/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cây cầu năm ấy giờ đã được xây mới khang trang, xe cộ qua lại tấp nập. Nhưng với ông Phạm Quốc Khánh, mỗi lần đi qua nơi này là một lần ký ức chiến tranh ùa về.

Năm 1967, ông là chiến sĩ công binh được giao nhiệm vụ bảo vệ một cây cầu chiến lược ở miền Bắc. Đây là tuyến giao thông huyết mạch vận chuyển hàng hóa và vũ khí chi viện cho chiến trường miền Nam. Vì vậy, máy bay địch liên tục đánh phá nhằm cắt đứt tuyến đường.

“Có những đêm chúng tôi không ngủ nổi,” ông kể. “Bom rơi từ chiều đến sáng.”

Công việc của đơn vị là canh gác, sửa chữa cầu và đảm bảo giao thông thông suốt. Hễ bom vừa dứt là mọi người lập tức lao ra kiểm tra thiệt hại. Có hôm vừa vá xong mặt cầu thì máy bay quay lại ném bom tiếp.

Một đêm mưa lớn, còi báo động vang lên giữa lúc đoàn xe vận tải chuẩn bị qua cầu. Chỉ ít phút sau, từng loạt bom dội xuống dữ dội. Đất đá tung lên mù mịt. Một quả bom rơi rất gần khiến căn hầm trú ẩn của ông bị vùi lấp một phần.

Trong tiếng nổ chát chúa, điều ông nghĩ đến đầu tiên không phải sự sống của bản thân mà là cây cầu.

Khi tiếng máy bay vừa xa dần, ông cùng đồng đội lao ngay ra ngoài dưới cơn mưa tầm tã. Một đoạn lan can bị đánh sập, mặt cầu xuất hiện hố lớn. Nhưng đoàn xe phía sau vẫn đang chờ để tiếp tục hành trình.

Không ai bảo ai, tất cả cầm cuốc xẻng, vác gỗ đá lao vào sửa chữa trong đêm. Có người vừa làm vừa hát để quên đi sợ hãi. Chỉ vài giờ sau, cây cầu tạm thời được khôi phục và đoàn xe tiếp tục lăn bánh.

Ông Khánh đứng nhìn những ánh đèn xe khuất dần trong màn mưa mà thấy nghẹn nơi cổ họng.

“Ngày ấy,” ông nói chậm rãi, “chúng tôi chỉ có một suy nghĩ: dù thế nào cũng phải giữ cho cây cầu đứng vững.”

Nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại bên dòng sông ấy. Sau chiến tranh, mỗi dịp trở lại thăm cầu, ông đều thắp hương cho họ.

Ông bảo cây cầu không chỉ nối hai bờ sông, mà còn nối hậu phương với tiền tuyến, nối niềm tin của cả dân tộc trong những năm tháng gian nan nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn