NGƯỜI LÍNH GÁC CUỐI CÙNG – GIỮ PHÉP LỊCH SỬ KHÔNG PHAI
Câu chuyện về người lính già vẫn giữ nguyên tư thế gác cho đến ngày rời quân ngũ, như một biểu tượng sống của kỷ luật và lòng trung thành với lịch sử.
Trong những năm cuối chiến tranh, khi nhiều đơn vị đã rút đi, ông Cẩn được giao nhiệm vụ trông coi một kho quân nhu cũ ở vùng ven. Kho không còn nhiều vật tư, nhưng mệnh lệnh vẫn rõ ràng: “Còn người thì còn gác.”
Đêm xuống, ông khoác súng, đứng đúng vị trí quen thuộc. Không còn tiếng xe vận tải, không còn đồng đội đổi ca, chỉ còn gió và ký ức. Có người bảo ông: “Kho sắp giải thể rồi, gác làm gì nữa.” Ông chỉ đáp: “Chưa có lệnh.”
Ngày hòa bình, đơn vị đến làm thủ tục bàn giao. Người chỉ huy trẻ sững sờ khi thấy ông vẫn đứng gác nghiêm chỉnh. Ông thực hiện nghi thức chào, rồi mới hạ súng. Đó là ca gác cuối cùng của đời lính.
Sau này, ông Cẩn nói: “Lịch sử không chỉ nằm trong sách. Nó nằm trong cách mình giữ lời thề đến phút cuối.”



