Người lính gác cuối rừng
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một chốt gác nhỏ giữa cánh rừng già, anh bộ đội trẻ được giao nhiệm vụ canh giữ con đường tiếp tế cho tiền tuyến. Đêm đêm, giữa tiếng côn trùng rả rích và tiếng bom vọng lại từ xa, anh vẫn kiên trì đứng gác, mắt dõi theo từng khoảng rừng tối. Có lần máy bay địch bất ngờ quần thảo, bom rơi sát chốt gác, đất đá văng tung tóe. Nhưng anh vẫn bám vị trí, giữ liên lạc để đoàn xe phía sau kịp thời chuyển hướng an toàn. Một đêm mưa lạnh, đoàn xe chở lương thực và
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một chốt gác nhỏ giữa cánh rừng già, anh bộ đội trẻ được giao nhiệm vụ canh giữ con đường tiếp tế cho tiền tuyến. Đêm đêm, giữa tiếng côn trùng rả rích và tiếng bom vọng lại từ xa, anh vẫn kiên trì đứng gác, mắt dõi theo từng khoảng rừng tối. Có lần máy bay địch bất ngờ quần thảo, bom rơi sát chốt gác, đất đá văng tung tóe. Nhưng anh vẫn bám vị trí, giữ liên lạc để đoàn xe phía sau kịp thời chuyển hướng an toàn.
Một đêm mưa lạnh, đoàn xe chở lương thực và thuốc men cho chiến trường đi qua. Các chiến sĩ lái xe dừng lại, đưa cho anh một chiếc áo mưa và ít lương khô. Anh chỉ cười hiền, nói rằng: “Các anh cứ đi nhanh cho kịp đơn vị ngoài mặt trận.” Khi đoàn xe khuất dần trong màn mưa, anh lại lặng lẽ quay về vị trí gác của mình.
Sau ngày đất nước hòa bình, nhiều người trong đoàn xe năm ấy vẫn nhớ mãi hình ảnh người lính gác trẻ đứng giữa rừng đêm, dáng người nhỏ bé nhưng kiên cường. Họ nói rằng nếu không có những người lính thầm lặng như anh giữ đường, giữ chốt, thì những chuyến hàng tiếp tế khó có thể đến được chiến trường đúng lúc.



