Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người Lính Gác Đêm

Một người lính trẻ nhớ lại những đêm dài đứng gác nơi tiền tuyến. Trong bóng tối và sự căng thẳng của chiến tranh, anh đã học được giá trị của sự tỉnh táo, lòng dũng cảm và tình đồng đội.

Lai Châu11/03/2026Tòng Thị Vui (Trường mầm non Trung Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Đặng Văn Lợi, từng là lính bộ binh đóng quân ở một vùng đồi rừng vào năm 1973. Nhiệm vụ của tôi nhiều khi rất đơn giản: đứng gác vào ban đêm để bảo vệ đơn vị.

Nhưng chính những đêm gác ấy lại là lúc tôi cảm nhận rõ nhất sự khắc nghiệt của chiến tranh.

Đêm ở chiến trường rất khác với đêm ở quê. Không có ánh đèn làng, chỉ có bóng tối dày đặc và tiếng gió thổi qua rừng. Thỉnh thoảng từ xa vang lên tiếng pháo hoặc tiếng máy bay.

Một đêm nọ, tôi nhận ca gác từ nửa đêm đến gần sáng. Trời lạnh, sương rơi dày khiến áo tôi ướt đẫm.

Tôi đứng bên mép chiến hào, tay nắm chặt khẩu súng, mắt nhìn về phía cánh rừng tối đen trước mặt.

Bất chợt, tôi nghe thấy tiếng động nhẹ trong bụi cây. Tim tôi đập mạnh. Tôi lập tức căng mắt nhìn vào khoảng tối.

Tiếng động lại vang lên.

Tôi khẽ gọi:

“Ai đó?”

Một lúc sau, từ trong bóng tối bước ra một người lính trong đơn vị. Anh vừa đi tuần tra vòng ngoài trở về.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Anh vỗ vai tôi và nói nhỏ:

“Ở đây chỉ cần lơ là một chút là nguy hiểm ngay.”

Câu nói ấy khiến tôi nhớ mãi.

Khi trời gần sáng, bầu trời phía đông bắt đầu ửng đỏ. Sương mù tan dần, lộ ra những ngọn đồi và cánh rừng quen thuộc.

Nhìn ánh bình minh lên, tôi chợt nghĩ đến quê nhà, đến cánh đồng và con đường làng nơi mình đã lớn lên.

Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, tôi vẫn nhớ những đêm gác lặng lẽ ấy. Không phải vì sợ hãi, mà vì đó là lúc tôi hiểu rằng mỗi người lính đều đang âm thầm giữ gìn sự bình yên cho những người phía sau.

Và những đêm như thế đã trở thành một phần ký ức không thể phai của một thời hoa lửa. 🔥🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn