Người Lính Gác Đêm Ở Mặt Trận Vị Xuyên
Đã hơn bốn mươi năm trôi qua kể từ ngày rời chiến trường Vị Xuyên, nhưng với ông Hoàng Đức Long, những đêm gác giữa núi rừng biên giới vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức. Tiếng gió hú qua vách đá, ánh pháo sáng xé ngang bầu trời và hình ảnh đồng đội năm xưa chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí người lính già.
Năm 1981, ông Long nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ chiến đấu tại mặt trận Hà Giang.
Những ngày đầu đặt chân tới Vị Xuyên, ông choáng ngợp trước sự khốc liệt của chiến trường. Các cao điểm chỉ còn trơ đá xám vì bom pháo, cây rừng bị cháy đen, hầm hào nối nhau men theo sườn núi.
Ông kể:
“Có những ngày pháo địch bắn liên tục từ sáng đến đêm. Người lính gần như phải sống dưới hầm đá để tránh thương vong.”
Đơn vị của ông đóng quân gần cao điểm 1509. Cuộc sống nơi chốt tiền tiêu vô cùng thiếu thốn. Mùa đông lạnh buốt, sương mù dày đặc phủ kín chiến hào. Có nhiều đêm anh em phải thay nhau thức trắng để canh gác và đề phòng đối phương tập kích.
Một đêm cuối năm 1985, ông Long nhận nhiệm vụ trực gác cùng chiến sĩ trẻ Đinh Văn Thao. Trời tối đen, gió rít từng cơn qua vách núi lạnh buốt.
Khoảng gần nửa đêm, trong lúc quan sát phía trước trận địa, hai người phát hiện tiếng động lạ dưới chân núi. Ngay lập tức, ông Long báo động cho đơn vị chuẩn bị chiến đấu.
Chỉ ít phút sau, pháo địch bất ngờ dội xuống trận địa dữ dội. Tiếng nổ vang dội khắp núi rừng. Đất đá từ trên cao trút xuống liên tục.
Trong lúc cơ động về vị trí chiến đấu, chiến sĩ Thao bị mảnh pháo găm vào vai. Dù bị thương, Thao vẫn cố bám theo đồng đội và tiếp tục chiến đấu.
Ông Long xúc động nhớ lại:
“Thao còn rất trẻ nhưng gan dạ lắm. Cậu ấy nói chỉ cần còn sức thì còn giữ chốt cùng anh em.”
Suốt nhiều giờ liền, đơn vị của ông kiên cường bám trận địa giữa mưa pháo. Đến gần sáng, đợt tiến công của đối phương bị đẩy lùi. Nhưng chiến sĩ Đinh Văn Thao đã hy sinh vì mất máu quá nhiều.
Sự ra đi của người đồng đội trẻ khiến cả đơn vị lặng người. Sáng hôm ấy, trong màn sương dày đặc nơi biên giới, những người lính lặng lẽ tiễn đưa đồng đội ngay bên sườn núi đá.
Ông Long cho biết điều khiến ông nhớ nhất ở Vị Xuyên không chỉ là sự khốc liệt của chiến tranh mà còn là tình đồng chí thiêng liêng. Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, họ luôn yêu thương và sẵn sàng hy sinh cho nhau.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với vết thương ở chân phải do mảnh pháo để lại. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những người đồng đội nằm lại nơi biên giới Hà Giang vẫn luôn hiện hữu trong trái tim ông.
Mỗi lần gặp gỡ thanh niên địa phương, ông thường kể lại những năm tháng chiến đấu gian khổ để nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình.
Ông chậm rãi nói:
“Máu của đồng đội tôi đã thấm vào từng phiến đá ở Vị Xuyên. Thế hệ hôm nay phải biết yêu nước, giữ gìn hòa bình và sống xứng đáng với những người đã hy sinh cho Tổ quốc.”



