Người lính gác giữa đại ngàn
Mùa mưa năm 1971, đơn vị của Khánh đóng quân trên một ngọn đồi giữa đại ngàn Trường Sơn. Ban ngày, cả đơn vị đào công sự, ngụy trang trận địa. Ban đêm, Khánh nhận nhiệm vụ gác.
Những ca gác kéo dài bốn tiếng đồng hồ. Xung quanh chỉ có tiếng côn trùng, tiếng gió luồn qua tán lá và thỉnh thoảng là tiếng pháo vọng từ xa. Người lính trẻ luôn tự nhủ phải tỉnh táo, bởi chỉ một phút lơ là cũng có thể khiến cả đơn vị gặp nguy hiểm.
Một đêm, Khánh phát hiện những tiếng động lạ dưới chân đồi. Anh bình tĩnh báo động. Nhờ sự cảnh giác ấy, đơn vị kịp thời chuyển sang trạng thái chiến đấu và tránh được một cuộc tập kích bất ngờ.
Sau chiến tranh, mỗi khi nhìn rừng xanh, ông Khánh lại nhớ đến những đêm thức trắng. Ông bảo rằng người lính không chỉ chiến đấu bằng khẩu súng mà còn bằng sự kiên trì và trách nhiệm trong từng ca gác.


