Người lính gác giữa mùa đông
Người lính gác giữa mùa đông
Ông Nguyễn Văn Phúc kể rằng mùa đông năm 1972 là mùa đông lạnh nhất ông từng trải qua. Đơn vị của ông đóng quân ở vùng núi cao phía Bắc, nơi đêm xuống sương phủ trắng cả cánh rừng.
Nhiệm vụ của ông là trực gác kho quân nhu. Mỗi ca gác kéo dài nhiều giờ trong giá rét. Có những đêm gió lạnh thổi buốt đến tận da thịt, bàn tay tê cứng vì cầm súng quá lâu.
Một đêm gần sáng, ông nghe thấy tiếng động lạ phía bìa rừng. Ông lập tức báo động cho đơn vị. Hóa ra đó là một nhóm người dân đi lạc trong lúc tránh bom. Sau khi xác minh, đơn vị đã đưa họ vào hầm trú ẩn và chia cho ít lương thực.
Trong số đó có một em bé khoảng năm tuổi. Cậu bé run lên vì lạnh nên ông tháo chiếc khăn quàng duy nhất của mình quấn cho em. Hình ảnh đôi mắt biết ơn của đứa trẻ khiến ông nhớ mãi.
Sau chiến tranh, mỗi lần mùa đông về, ông lại nhớ đến đêm gác năm ấy. Ông nói chiến tranh không chỉ có tiếng súng mà còn có những tình người rất đỗi giản dị.



