Bài viết

Người lính gác sân bay Kép và ngày bom Mỹ trút xuống. Ký ức về những ngày đầu giữ bầu trời quê hương

Bắc Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần trở lại sân bay Kép, Đại tá Từ Đễ đều có thói quen đứng thật lâu bên đường băng.

Ông bảo nơi đây không chỉ là một sân bay quân sự.

Đó còn là nơi lưu giữ tuổi trẻ của cả một thế hệ phi công, thợ máy, chiến sĩ cảnh giới và bộ đội phục vụ mặt đất.

Năm 1967, ông Từ Đễ mới ngoài hai mươi tuổi.

Đó là giai đoạn cuộc chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ đang bước vào thời kỳ ác liệt.

Sân bay Kép khi ấy là căn cứ quan trọng của Trung đoàn Không quân 923 - đơn vị tiêm kích được mệnh danh là "Đoàn Không quân Yên Thế".

Ông nhớ:

"Ngày ấy chúng tôi gần như sống bên máy bay. Ăn ở cạnh công sự. Ngủ cũng trong tư thế sẵn sàng chiến đấu."

Những ngày đầu năm 1967, tin tức từ các trạm radar liên tục báo về.

Máy bay Mỹ ngày càng mở rộng phạm vi đánh phá.

Nhiều sân bay quân sự miền Bắc đã trở thành mục tiêu.

Ai cũng hiểu rằng sớm hay muộn, Kép cũng sẽ bị đánh.

Sáng hôm ấy, bầu trời Lạng Giang trong xanh lạ thường.

Những người lính trực chiến vẫn làm nhiệm vụ như thường lệ.

Tổ cảnh giới quan sát liên tục các hướng.

Thợ máy kiểm tra từng chiếc MiG.

Các phi công ngồi chờ lệnh xuất kích.

Khoảng gần trưa.

Tiếng còi báo động bất ngờ vang lên.

Từ sở chỉ huy truyền xuống:

· Máy bay địch đang vào!

Không khí sân bay lập tức thay đổi.

Những người lính lao về vị trí chiến đấu.

Phi công chuẩn bị vào buồng lái.

Các tổ kỹ thuật nhanh chóng hoàn tất những công đoạn cuối cùng.

Ông Từ Đễ kể:

"Những giây phút ấy rất căng thẳng. Không ai biết địch sẽ đánh vào đâu."

Chỉ ít phút sau.

Tiếng động cơ phản lực vọng tới từ phía xa.

Âm thanh ngày một lớn.

Rồi những tiếng nổ đầu tiên vang lên.

Mặt đất rung chuyển.

Khói bụi bốc cao.

Những cột đất đá tung lên phía cuối sân bay.

Đó là lần đầu tiên nhiều chiến sĩ trẻ chứng kiến bom Mỹ rơi xuống nơi mình đang công tác.

Một số hầm trú ẩn rung lên bần bật.

Cát đất rơi lả tả từ mái hầm.

Bên ngoài, tiếng pháo phòng không đáp trả dồn dập.

Bầu trời như rực lửa.

"Chúng tôi hồi hộp lắm, nhưng không ai bỏ vị trí."

Ông nhớ lại.

Đợt đánh kéo dài không quá lâu.

Nhưng khi máy bay Mỹ rút đi, sân bay đã xuất hiện nhiều hố bom.

Một số khu vực bị hư hại.

Khói bụi vẫn còn phủ kín mặt đường băng.

Điều khiến ông nhớ nhất không phải tiếng bom.

Mà là hình ảnh những người lính lao ra hiện trường ngay sau báo yên.

Người kiểm tra đường băng.

Người kéo khí tài vào vị trí an toàn.

Người cứu chữa đồng đội bị thương.

Tất cả diễn ra rất nhanh.

Không ai chờ đợi mệnh lệnh.

Bởi ai cũng hiểu sân bay phải hoạt động trở lại càng sớm càng tốt.

Buổi chiều hôm ấy, công việc khắc phục hậu quả đã bắt đầu.

Đất đá được dọn dẹp.

Các hố bom được đánh dấu.

Lực lượng kỹ thuật kiểm tra lại toàn bộ máy bay.

Đêm xuống.

Ánh đèn pin được che kín bằng giấy đen.

Những người lính vẫn làm việc không nghỉ.

Ông Từ Đễ kể:

"Chúng tôi hiểu rằng nếu sân bay ngừng hoạt động thì bầu trời miền Bắc sẽ gặp thêm khó khăn."

Những ngày sau đó, các trận đánh còn ác liệt hơn.

Máy bay Mỹ liên tục tìm cách đánh phá các căn cứ không quân.

Nhưng sân bay Kép vẫn tồn tại.

Những chiếc MiG vẫn cất cánh.

Những phi công trẻ vẫn lao vào những trận không chiến khốc liệt trên bầu trời miền Bắc.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.

Con đường băng hôm nay đã khác.

Những hố bom năm xưa không còn dấu vết.

Nhưng trong ký ức của người phi công già, tiếng còi báo động năm 1967 vẫn còn nguyên vẹn.

Ông nhìn về phía cuối sân bay rồi chậm rãi nói:

"Điều kỳ lạ nhất của thế hệ chúng tôi là càng bom đạn, càng quyết tâm chiến đấu."

Ông dừng lại vài giây.

Ngoài kia, những hàng cây đang lay động trong gió.

Bầu trời Kép hôm nay xanh và yên bình đến lạ.

Ông mỉm cười:

"Những người lính năm ấy đã sống, chiến đấu và giữ được bầu trời ấy cho thế hệ hôm nay."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn