Người lính ghét tiếng còi báo thức nhưng lại nhớ nó cả đời
Nếu có thứ gì khiến lính trẻ sợ nhất hồi mới nhập ngũ, với tôi chắc chắn là tiếng còi báo thức buổi sáng. Tiếng còi ấy vang lên chói tai đến mức đang ngủ say cũng phải giật bắn người. Ngày đầu tiên nghe còi, tôi bật dậy hoảng hốt tưởng có chuyện lớn xảy ra. Cả phòng đã nhốn nháo mặc quần áo, xỏ dép chạy ra sân. Còn tôi loay hoay mãi không tìm được chiếc mũ. Một anh lớn tuổi quát: “Nhanh lên không muộn bây giờ!” Tôi cuống đến mức mặc nhầm áo của người khác. Sau buổi ấy, cả phòng cười tôi suốt mấy ngày. Nhưng rồi dần dần, tiếng còi trở thành một phần cuộc sống. Ngày nào cũng vậy. Trời chưa sáng hẳn đã nghe tiếng còi vang khắp doanh trại. Mùa hè còn đỡ. Mùa đông mới thật sự là cực hình. Đang nằm trong chăn ấm mà nghe còi là chỉ muốn trùm kín đầu ngủ tiếp. Nhưng người lính đâu được phép chậm chạp. Có hôm rét đến mức vừa bước chân xuống nền đất đã buốt tận óc. Anh em vừa chạy tập thể dục vừa thở khói trắng. Có cậu ngủ gật lúc đứng tập hợp còn bị phạt chạy thêm vòng sân. Đời lính là vậy. Kỷ luật dần biến mọi thứ thành thói quen. Tôi từ một người dậy muộn nhất nhà thành kẻ chỉ cần nghe tiếng động nhẹ là bật dậy ngay. Có lần nghỉ phép về quê, sáng sớm ngoài đường có tiếng còi tàu vang lên, tôi bật dậy mặc quần áo trong vô thức. Mẹ nhìn thấy còn ngạc nhiên: “Ở nhà mà cũng vội thế à?” Tôi lúc ấy mới nhận ra quân đội đã thay đổi mình nhiều đến mức nào. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất không phải sự vất vả. Mà là những buổi sáng cả đại đội cùng chạy dưới màn sương trắng. Tiếng giày dép đập xuống sân đều đều. Tiếng hô vang giữa trời lạnh. Những gương mặt trẻ tuổi đỏ bừng vì gió rét. Chúng tôi đã đi qua tuổi hai mươi như thế. Đầy mệt nhọc nhưng cũng đầy nhiệt huyết. Ngày xuất ngũ, sáng cuối cùng trong doanh trại tôi tỉnh dậy trước cả tiếng còi. Tôi ngồi rất lâu trên giường nhìn căn phòng quen thuộc. Rồi khi tiếng còi vang lên lần cuối, tự nhiên lòng tôi nghẹn lại. Ba năm trước tôi từng ghét âm thanh ấy biết bao. Đến lúc rời đi lại thấy buồn. Tôi là Đinh Văn Nhuần, sinh năm 1955, nhập ngũ năm 1974. Bây giờ đã già rồi, nhiều khi sáng sớm nghe tiếng còi xe ngoài đường, tôi vẫn giật mình tỉnh giấc. Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi lại thấy mình như trở về doanh trại cũ — nơi tuổi trẻ từng bắt đầu bằng một tiếng còi vang lên giữa màn sương sớm.



