Người lính ghi thời gian
Người lính ghi thời gian
Trong đơn vị có một người lính luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ.
Tên anh là Minh.
Anh không viết nhật ký, không ghi cảm xúc.
Anh chỉ ghi… thời gian.
“5:12 – bắt đầu hành quân”
“6:03 – dừng nghỉ”
“7:45 – pháo kích”
Mọi thứ đều chính xác đến từng phút.
Một người hỏi:
“Cậu ghi làm gì vậy?”
Minh đáp:
“Để nhớ… mọi thứ đã xảy ra.”
Một lần, sau trận đánh lớn, nhiều người hy sinh. Minh ngồi ghi rất lâu.
Trang giấy dày đặc những con số.
Nhưng ở cuối trang, lần đầu tiên, anh viết một dòng khác:
“Không kịp ghi tên họ.”
Từ đó, anh bắt đầu ghi thêm tên.
“8:20 – An”
“8:22 – Hùng”
Không phải giờ hành động.
Mà là giờ… họ rời đi.
Sau chiến tranh, Minh giữ cuốn sổ đó.
Không phải như nhật ký.
Mà như một cách để nói rằng:
Họ đã từng ở đó.
Không phải mơ hồ.
Mà có thời gian, có khoảnh khắc.
Có thật.



