Cựu chiến binh

Người lính già bản làng

Lào Cai13/05/2026Lý Cờ Mẩy (xã Mường Bo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bản Tả Trung Hồ nằm nép mình bên sườn núi cao, quanh năm mây phủ. Con suối nhỏ chảy qua đầu bản như dải khăn bạc mềm mại giữa đại ngàn. Người dân nơi đây sống chân chất, thật thà, quanh năm gắn bó với nương ngô, ruộng lúa. Trong bản, ai cũng kính trọng ông Vàng A Chừ — người lính già đã dành cả cuộc đời cho quê hương.

Ông Chừ năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc bạc như sương núi, đôi bàn tay chai sần vì năm tháng lao động, nhưng dáng người vẫn nhanh nhẹn và ánh mắt luôn sáng hiền từ. Những đứa trẻ trong bản thường gọi ông bằng cái tên thân thương: “Ông lính già”.

Ngày còn trẻ, ông Chừ từng tham gia quân đội. Khi đất nước còn khó khăn, ông rời bản làng, khoác ba lô lên đường bảo vệ Tổ quốc. Những năm tháng chiến tranh gian khổ đã để lại trên vai ông nhiều vết sẹo, nhưng chưa bao giờ ông kể công hay than vãn. Ông chỉ thường nói với con cháu:

“Có hòa bình hôm nay là nhờ biết bao người đã ngã xuống, mình còn sống trở về đã là may mắn lắm rồi.”

Sau ngày xuất ngũ, ông trở về quê hương. Khi ấy bản còn nghèo lắm. Đường đất lầy lội, trẻ con thiếu chữ, nhiều người còn tin vào hủ tục. Không cam chịu đói nghèo, ông Chừ đi từng nhà vận động bà con làm ăn, trồng lúa nước, nuôi gia súc, giữ gìn vệ sinh bản làng. Ông là người đầu tiên trong bản mạnh dạn đào ao nuôi cá, làm chuồng trại sạch sẽ, trồng thêm thảo quả và cây ăn quả.

Ban đầu, nhiều người không tin. Nhưng rồi thấy gia đình ông thoát nghèo, cuộc sống khấm khá hơn, bà con dần làm theo. Nhờ vậy, bản Tả Trung Hồ ngày càng đổi thay.

Không chỉ chăm lo kinh tế, ông còn đặc biệt quan tâm đến lớp trẻ. Những đêm mùa đông, bên bếp lửa đỏ hồng, ông thường kể cho thanh niên nghe chuyện người lính, chuyện lòng yêu nước và sự đoàn kết. Ông bảo:

“Muốn bản làng phát triển thì con cháu phải học cái chữ, phải tránh xa ma túy và những điều xấu.”

Lời nói của ông giản dị nhưng có sức nặng. Nhiều thanh niên trong bản nhờ được ông động viên đã chăm chỉ học hành, có người trở thành cán bộ xã, bộ đội, giáo viên.

Có lần, trong bản xảy ra mâu thuẫn giữa hai gia đình vì tranh chấp đất nương. Người dân kéo đến rất đông, ai cũng nóng giận. Ông Chừ chống gậy đến, nhẹ nhàng phân tích đúng sai, khuyên mọi người giữ tình đoàn kết. Cuối cùng hai bên đều nghe theo. Người trong bản nói rằng:

“Ông Chừ nói ít thôi, nhưng ai cũng nghe vì ông sống có tình, có nghĩa.”

Năm tháng trôi qua, con đường đất năm xưa giờ đã được đổ bê tông. Trẻ em đến trường đông hơn, nhiều ngôi nhà mới mọc lên giữa núi rừng. Mỗi chiều, ông Chừ vẫn ngồi trước hiên nhà nhìn xuống bản làng, ánh mắt đầy yên bình.

Người lính già ấy không còn cầm súng như thời trai trẻ, nhưng ông vẫn đang lặng lẽ chiến đấu — chiến đấu với đói nghèo, lạc hậu và những thói hư tật xấu để giữ bình yên cho bản làng.

Đối với người dân Tả Trung Hồ, ông Vàng A Chừ không chỉ là một cựu chiến binh, mà còn là ngọn lửa âm thầm sưởi ấm và soi đường cho cả bản giữa đại ngàn Tây Bắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn