Cựu chiến binh

Người lính già bên bến sông

Người lính già bên bến sông

Hải Phòng31/03/2026Phạm Minh Tân (Phường Đông Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều muộn, bên bến sông quê, cụ Lâm – một cựu chiến binh đã ngoài bảy mươi tuổi – vẫn thường ngồi lặng lẽ nhìn dòng nước chảy. Mái tóc bạc trắng, đôi mắt sâu thẳm, nhưng giọng nói của cụ vẫn vang lên rắn rỏi mỗi khi kể lại những năm tháng tuổi trẻ.

Cụ Lâm sinh ra trong một làng nhỏ ven sông Hồng. Năm 1965, khi vừa tròn mười tám tuổi, cụ tình nguyện nhập ngũ, rời quê hương để vào chiến trường miền Nam. Những ngày đầu, hành trang của cụ chỉ là chiếc ba lô vải, vài bộ quần áo và một cuốn sổ nhỏ ghi chép thơ. Nhưng trong tim, cụ mang theo niềm tin sắt đá: “Đất nước còn giặc thì mình còn phải đi.”

Ở chiến trường, cụ cùng đồng đội trải qua những tháng ngày khốc liệt. Có những đêm hành quân xuyên rừng Trường Sơn, mưa rừng xối xả, vắt bám đầy chân, nhưng tất cả vẫn kiên cường bước tiếp. Cụ kể rằng, điều khiến họ mạnh mẽ không chỉ là lý tưởng giải phóng dân tộc, mà còn là tình đồng chí, đồng đội. “Chúng tôi sống chết có nhau, chia nhau từng hạt muối, từng ngụm nước. Nhiều người đã nằm lại nơi rừng sâu, nhưng tình cảm ấy thì còn mãi.” Sau ngày đất nước thống nhất, cụ Lâm trở về quê hương. Cuộc sống thời hậu chiến vô cùng khó khăn: ruộng đồng cằn cỗi, nhà cửa đổ nát. Nhưng cụ không nản lòng. Cùng với bà con, cụ bắt tay khôi phục sản xuất, dựng lại mái nhà tranh, rồi tham gia công tác xã hội ở địa phương. Cụ từng là Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã, luôn nhắc nhở lớp trẻ phải biết trân trọng hòa bình.

Điều đặc biệt là cụ còn là một cựu thanh niên xung phong. Trước khi nhập ngũ, cụ từng tham gia mở đường Trường Sơn, gùi gạo, tải đạn. Những năm tháng ấy đã rèn cho cụ sức chịu đựng phi thường. Cụ thường nói: “Thanh niên xung phong là lực lượng thầm lặng, không cầm súng trực tiếp, nhưng nếu không có họ thì chiến trường không thể trụ vững.”

Ngày nay, cụ Lâm sống cùng con cháu trong căn nhà nhỏ bên bến sông. Mỗi chiều, cụ lại kể chuyện cho lũ trẻ trong xóm nghe. Những câu chuyện không hoa mỹ, nhưng đầy chân thực: về những người đồng đội ngã xuống, về những cô gái thanh niên xung phong tuổi đôi mươi đã hi sinh tuổi xuân nơi rừng núi. Lũ trẻ nghe say mê, rồi hỏi: “Ông ơi, sao ngày xưa mọi người lại dám đi ra chiến trường?” Cụ mỉm cười: “Vì chúng tôi tin rằng, chỉ có đánh giặc mới giữ được quê hương cho các cháu hôm nay.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn