Người lính già bên bờ suối
Ở một bản nhỏ nằm giữa núi rừng Bắc Kạn, mọi người đều biết đến ông Lâm – một người lính già từng có công với cách mạng. Mái tóc ông đã bạc trắng, lưng hơi còng, nhưng ánh mắt vẫn sáng và giọng nói vẫn ấm áp mỗi khi kể chuyện cho lũ trẻ trong bản.
Ở một bản nhỏ nằm giữa núi rừng Bắc Kạn, mọi người đều biết đến ông Lâm – một người lính già từng có công với cách mạng. Mái tóc ông đã bạc trắng, lưng hơi còng, nhưng ánh mắt vẫn sáng và giọng nói vẫn ấm áp mỗi khi kể chuyện cho lũ trẻ trong bản.
Ngày còn trẻ, ông Lâm tham gia bộ đội khi đất nước còn chiến tranh. Khi ấy ông mới mười chín tuổi, rời bản làng, rời mẹ già để lên đường chiến đấu. Cuộc sống trong rừng gian khổ vô cùng: thiếu cơm ăn, thiếu áo mặc, nhiều khi phải ngủ dưới mưa rừng lạnh buốt. Nhưng ông và đồng đội luôn động viên nhau rằng: “Còn đất nước thì còn tất cả”.
Có một lần, đơn vị của ông phải băng qua một con suối lớn trong đêm để kịp tiếp viện cho chiến trường. Nước chảy xiết, trời tối như mực. Một người đồng đội trượt chân bị nước cuốn. Không suy nghĩ nhiều, ông Lâm lập tức lao xuống dòng nước lạnh buốt kéo bạn lên bờ. Nhờ vậy, người đồng đội ấy đã được cứu sống. Sau trận chiến đó, ông Lâm bị thương ở chân, vết thương khiến ông đi lại khó khăn suốt đời.
Hòa bình lập lại, ông trở về bản làng với chiếc chân tập tễnh và một chiếc ba lô cũ. Cuộc sống khi ấy vẫn còn nghèo khó. Nhưng ông không than phiền. Ban ngày ông lên nương trồng ngô, trồng lúa; tối đến ông dạy trẻ con trong bản học chữ vì nhiều em chưa từng được đến trường. Dần dần, nhờ sự giúp đỡ của ông, nhiều đứa trẻ biết đọc, biết viết. Có em sau này trở thành giáo viên, có em trở thành cán bộ xã. Mỗi khi nhắc đến ông Lâm, ai cũng nói: “Ông không chỉ là người lính dũng cảm mà còn là người thầy của bản”. Chiều chiều, ông Lâm thường ngồi bên bờ suối, nhìn dòng nước chảy qua những tảng đá rêu phong. Lũ trẻ vẫn vây quanh nghe ông kể chuyện ngày xưa. Ông luôn kết thúc bằng một câu quen thuộc: “Các cháu phải học thật tốt, sống thật tốt. Ông và bao người khác đã cố gắng để các cháu có cuộc sống hòa bình hôm nay.” Gió núi thổi nhẹ qua rừng, mang theo tiếng cười của trẻ nhỏ. Và trong ánh chiều yên bình ấy, người lính già lặng lẽ mỉm cười.



