Người lính già bên dòng suối Mường Khương
Người lính già bên dòng suối Mường Khương
Những ngày đầu xuân, trong căn nhà nhỏ ở ven sông Thao, xã Phương Lĩnh (huyện Thanh Ba, tỉnh Phú Thọ), cựu chiến binh Nguyễn Văn Cường thường ngồi bên hiên kể lại cho lớp trẻ nghe chuyện năm 1979 – năm ông cùng đồng đội lên đường bảo vệ biên cương Tổ quốc.
Khi ấy, ông mới 22 tuổi, vừa cưới vợ được vài tháng thì nhận lệnh tổng động viên. Không đắn đo, ông viết vội lá thư để lại cho người vợ trẻ: “Tổ quốc gọi, anh đi nhé! Khi nào đất nước yên bình, anh sẽ về trồng lúa cùng em.”
Ba ngày sau, ông cùng đơn vị – Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 148, Sư đoàn 316 – hành quân lên Lào Cai. Đêm vượt sông Chảy, sương phủ trắng rừng. Tiếng pháo vọng lại từ bên kia biên giới đã báo hiệu một cuộc chiến khốc liệt sắp diễn ra.
Sáng 17/2/1979, tiếng súng đầu tiên vang lên. Các đơn vị của ta chốt giữ ở khu vực Mường Khương, Pha Long, Lào Cai bị pháo kích dữ dội. Ông Cường và đồng đội nhanh chóng chiếm lĩnh trận địa. “Khi đó, đạn cối địch nổ liên hồi, đất đá bay mù trời, nhưng anh em không ai lùi bước,” – ông kể, ánh mắt xa xăm – “Từng người ngã xuống, nhưng lá cờ đỏ sao vàng vẫn phấp phới trên đỉnh cao.”
Trong trận giữ chốt ở Mường Khương, ông Cường bị thương ở vai do mảnh pháo, song vẫn băng bó tạm rồi bám trụ chiến đấu. Suốt 5 ngày đêm, đơn vị của ông không rời vị trí. Khi quân địch rút lui, nơi ông đứng chỉ còn lại những hố bom và khói thuốc súng. Đồng đội nhiều người đã nằm lại, còn ông – sống sót trở về – mang trên người vết thương cùng ký ức không bao giờ quên.
Sau chiến tranh, ông Cường xuất ngũ, trở lại quê nhà, trở thành một nông dân giản dị. Ông tham gia Hội Cựu chiến binh xã, vận động đoàn viên thanh niên học tập, rèn luyện theo gương anh bộ đội Cụ Hồ. Ông thường nói với lớp trẻ:
“Chúng tôi đã chiến đấu để các cháu được lớn lên trong hòa bình. Giờ đến lượt các cháu phải giữ lấy hòa bình ấy bằng trí tuệ, bằng công sức lao động.”
Dưới bàn tay ông, mảnh đất quê hương hồi sinh với những ruộng lúa xanh ngát, đàn trâu thong dong giữa đồng. Nhưng trong góc nhà nhỏ, ông vẫn giữ chiếc ba lô bạc màu, trong đó là lá thư chưa kịp gửi cho vợ năm xưa, cùng mảnh vải rách có thêu dòng chữ “Chiến sĩ Mường Khương – 1979”.
Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Cường không chỉ là hồi ức của một người lính, mà là biểu tượng cho hàng nghìn người con đất Tổ trong cuộc chiến bảo vệ biên cương. Họ đã đi qua lửa đạn, giữ trọn lời thề thiêng liêng: “Sống bám đá, chết hóa đá, thành bất tử giữa núi rừng biên giới.”
Thông điệp tuyên truyền – giáo dục:
Bảo vệ chủ quyền biên giới là trách nhiệm thiêng liêng của mỗi công dân Việt Nam.
Thế hệ hôm nay cần kế thừa và phát huy tinh thần kiên cường, bất khuất của cha anh trong thời bình – bằng học tập, sáng tạo và hành động thiết thực.
Lòng yêu nước không chỉ được đo bằng chiến công, mà còn bằng sự đóng góp âm thầm xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.



