Bài viết

Người lính già hiến đất mở  - Ngọn lửa sáng từ Trà  thắp vào trái tim tôi

Quảng Ngãi25/12/2025Đinh Thị Minh Hằng (Trường THPT Sơn Hà, xã Sơn Hà, tỉnh Quảng Ngãi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề bài viết: Người lính già hiến đất mở - Ngọn lửa sáng từ Trà thắp vào trái tim tôi

Có những câu chuyện không cần phải chứng kiến tận mắt vẫn khiến người nghe day dứt và biết ơn suốt đời. Với tôi, câu chuyện về cựu chiến binh Phạm Thanh Mong – người đàn ông tuổi 70 ở thôn Trà Nô, xã Ba Tô - chính là một câu chuyện như thế. Tôi chưa từng gặp ông, chưa từng bước chân đến ngôi nhà sàn của ông trên triền dốc Di Dời, nhưng chỉ cần nghe thầy giáo kể lại, lòng tôi đã bồi hồi như thể được đứng trước một con người giàu lòng nhân ái, một người lính bộ đội Cụ Hồ đúng nghĩa giữa thời bình.

Ông Mong sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Mới 17 tuổi, ở cái tuổi mà chúng tôi còn loay hoay tìm ước mơ tương lai, ông đã đi theo tiếng gọi non sông, trở thành chiến sĩ Tiểu đoàn 20, Tỉnh đội Quảng Ngãi. Ông cùng đồng đội vượt suối, băng rừng, đối mặt với bom đạn để giữ từng thôn bản.

Chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình, ông trở về quê hương với đôi bàn tay chai sạn và một tinh thần kiên trung. Cuộc sống của gia đình ông giản dị như bao người dân Hrê khác: căn nhà sàn gỗ nhỏ, triền dốc cao, rẫy mì, rẫy lúa, tiếng suối chảy quanh năm. Trong ngôi nhà ấy, không có tài sản gì đáng giá ngoài những tấm bằng khen được treo ngay ngắn – những phần thưởng cho một cuộc đời sống vì cộng đồng.

Điều khiến tôi xúc động nhất chính là những gì ông làmtrong thời bình. Trường Tiểu học Ba Tô nhiều năm liền phải dạy học trong những căn phòng tạm bợ, xuống cấp, chật chội. Người dân ai cũng mong có một ngôi trường khang trang hơn, nhưng vị trí trường lại nằm trên đồi cao, chi phí san lấp tốn kém khiến mọi dự định dang dở. Và rồi, năm 2015, khi biết nhà trường cần 600m² đất bằng phẳng, ông Mong lập tứ chiến ngay phần đất đẹp nhất của gia đình – phần sát Quốc lộ 24, có giá trị lớn nhất. Không đắn đo. Không tính toán. Không chờ vận động.Nhà trường xúc động đến rơi nước mắt. Người dân Ba Tô ai cũng bất ngờ.Nhờ mảnh đất ấy, trường được xây dựng khang trang: khu thể thao, nhà hiệu bộ, phòng học mới… Thầy cô không còn nơm nớp lo nhà sập, học sinh không còn chịu cảnh học tạm bợ mỗi mùa mưa gió.

Với ông Mong, đó đơn giản chỉ là một điều nên làm.

Với học trò nơi đây, đó là một món quà vô giá.

Không chỉ hiến đất xây trường, ông Mong còn hiến hàng nghìn mét vuông đất để mở con đường bê tông chạy ngang trước nhà và xuyên vào xóm Mang Ka Rế.Con đường ấy ngày trước chỉ là lối mòn gập ghềnh, dốc cao, đá lởm chởm, người dân đi rẫy phải gửi xe ngoài đường lớn vì quá nguy hiểm. Ngày mưa, chỉ cần trượt chân là có thể rơi xuống vực sâu. Giờ đây, con đường bê tông ông góp đất để làm đã thay đổi cả cuộc sống của bao gia đình. Trẻ em đi học dễ hơn. Người già đi khám bệnh cũng thuận tiện hơn. Xe chở nông sản về thôn không còn phải lội bùn.

Ông chỉ cười hiền hậu khi được hỏi lý do: “Đảng và Nhà nước lo cho dân mình nhiều rồi. Mình góp được chi thì góp, để con cháu đỡ khổ.”

Câu nói ấy, với tôi, còn đẹp hơn mọi bằng khen treo trên tường.

Tôi nghĩ mãi về người lính già ấy. Một con người đã đi qua chiến tranh, dám đối mặt với cái chết để giành lại hòa bình. Và khi hòa bình trở lại, ông vẫn tiếp tục “chiến đấu”, nhưng bằng một cách khác - âm thầm, bình dị, không lời ca tụng. Giữa thời đại mà người ta dễ dàng tính toán thiệt hơn, ông lại hiến đất - tài sản lớn nhất của một gia đình miền núi - như trao đi một điều tự nhiên.

Ông khiến tôi hiểu rằng: Lòng yêu nước không chỉ có trong tiếng súng thời hoa lửa. Lòng yêu nước còn nằm trong bàn tay người lính già mở đường cho trẻ nhỏ đến trường. Tôi chưa bao giờ đến Ba Tô, chưa từng một lần gặp ông Mong ngoài đời, nhưng câu chuyện về ông đã gieo vào tôi một hạt giống: hạt giống của lòng biết ơn và trách nhiệm. Từ nay, mỗi khi đi trên con đường bê tông sạch sẽ trước cổng trường mình, tôi sẽ nhớ đến con đường mà một người lính yêu nước đã hiến đất để mở ra cho thế hệ sau. Tôi tự hứa với bản thân rằng: Dù tôi không thể làm điều lớn lao như ông, tôi sẽ cố gắng sống tử tế, học tập chăm chỉ và làm điều đúng đắn – để xứng đáng với những người đã âm thầm hy sinh cả đời, vì những điều đẹp đẽ mà họ tin là đúng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn