Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH GIÀ KỂ CHUYỆN CHO TRẺ NHỎ

Khi chiến tranh lùi xa, người lính già trở thành người kể chuyện – không để khơi lại hận thù, mà để gìn giữ ký ức và gieo mầm hòa bình cho thế hệ sau.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lũ trẻ trong làng thường tụ tập quanh tôi vào những buổi chiều hè. Chúng tò mò hỏi về chiến tranh, về súng đạn, về những trận đánh mà chúng chỉ thấy qua sách vở. Tôi kể, nhưng tôi không kể tất cả.

Tôi không kể về sự khốc liệt theo cách làm người nghe sợ hãi. Tôi kể về tình đồng đội, về sự chia sẻ, về lý do vì sao người lính có thể hy sinh mà không do dự. Tôi muốn các em hiểu rằng: chiến tranh không phải là trò chơi, và hòa bình không phải điều tự nhiên mà có.

Kể chuyện cho trẻ nhỏ là một trách nhiệm. Mỗi câu chuyện đều có thể định hình cách các em nhìn về quá khứ và tương lai. Tôi chọn cách kể trung thực, nhưng không gieo oán hận. Tôi tin rằng ký ức đúng đắn sẽ nuôi dưỡng lòng nhân ái, chứ không phải thù địch.

Có lần, một em hỏi tôi: “Ông ơi, nếu phải đánh nhau nữa, ông có đi không?” Tôi im lặng rất lâu. Rồi tôi trả lời rằng: “Ông không muốn các cháu phải sống trong chiến tranh như ông đã từng.” Câu trả lời ấy không cần giải thích thêm.

Người lính già kể chuyện không phải để được ngưỡng mộ, mà để trao lại một phần trách nhiệm lịch sử cho thế hệ sau – trách nhiệm giữ gìn hòa bình bằng cách sống tử tế, hiểu biết và nhân văn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn