Người lính già kể chuyện sinh tử nơi Thành cổ Quảng Trị
Người lính già kể chuyện sinh tử nơi Thành cổ Quảng Trị
Người lính già kể chuyện sinh tử nơi Thành cổ Quảng Trị
Giữa cái se lạnh của buổi sáng đầu đông, Thiếu tướng Lưu Xuân Cải – nguyên Phó Tham mưu trưởng Quân khu 3, nguyên Chủ tịch Hội Cựu chiến binh thành phố Hải Phòng – vẫn giữ phong thái nhanh nhẹn và giọng nói sang sảng của người lính “Cụ Hồ”. Ở tuổi ngoài bảy mươi, ông vẫn đều đặn tham gia các công tác xã hội, vẫn say sưa kể về những năm tháng tuổi 17 đầy máu lửa của mình nơi Thành cổ Quảng Trị.
Tuổi 17 ra trận
Sinh năm 1954 tại xã An Hưng, huyện An Dương, Hải Phòng, Thiếu tướng Lưu Xuân Cải lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Năm 1971, khi mới 17 tuổi, chàng trai trẻ nặng vỏn vẹn 49 kg ấy đã tha thiết xin được nhập ngũ. “Dù chưa đủ tuổi, nhưng lúc ấy tôi chỉ nghĩ đơn giản: đất nước còn chiến tranh, trai làng mà không ra trận thì chưa phải là người trưởng thành”, ông kể lại, ánh mắt rực sáng như sống lại tuổi thanh xuân.
Ông được huấn luyện tại Trung đoàn 5 – Yên Tử, đơn vị được mệnh danh là “Trung đoàn huyền thoại”. Ở nơi rừng núi thiêng liêng ấy, những chàng trai mười bảy, mười tám tuổi ngày đêm luyện rèn, học kỹ năng vượt sông, đào hầm, chiến đấu trong mưa bom bão đạn. Những buổi hành quân gian khổ, những đêm nằm rừng chịu đói, chịu lạnh… tất cả đã trở thành hành trang quý giá cho họ bước vào chiến trường thực sự sau này.
Tháng 6 năm 1972, Lưu Xuân Cải cùng đồng đội hành quân vào chiến trường Trị - Thiên. Ông được biên chế về Trung đoàn 165, Sư đoàn 312 anh hùng, đóng quân tại làng Như Lệ, xã Hải Lệ – chỉ cách Thành cổ Quảng Trị một dòng sông Thạch Hãn. Mỗi lần vượt sông là một lần sinh tử. Dưới hỏa lực dày đặc của kẻ thù, nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại giữa dòng nước đỏ ngầu máu. “Có trung đội hơn hai mươi người, sang đến bờ bên kia chỉ còn lại chưa tới một nửa… Có lúc máu hòa trong nước sông, đỏ cả một khúc Thạch Hãn,” ông nghẹn ngào nhớ lại.
Cuộc chiến sinh tử 81 ngày đêm
Khi tròn 18 tuổi, chàng lính trẻ Lưu Xuân Cải bước vào những ngày tháng khốc liệt nhất của cuộc đời – 81 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Mưa bom, bão đạn không ngừng dội xuống. Mỗi tấc đất là máu, là mồ hôi, là nước mắt của bao chiến sĩ tuổi đôi mươi. Ông Cải từng bị thương ba lần, có lần tưởng như đã vĩnh viễn nằm lại nơi ấy.
Trong một trận pháo kích dữ dội, ông bị mảnh đạn găm vào vùng đầu, ngất lịm vì mất máu. Đồng đội tưởng ông đã hy sinh, đặt ông cùng mười chiến sĩ khác để chuẩn bị mai táng. Nhưng cơn mưa rào bất ngờ ập xuống, dòng nước lạnh khiến ông tỉnh lại. Đồng đội phát hiện tim ông vẫn còn đập, vội đưa về bệnh viện dã chiến cấp cứu. “Có lẽ chính cơn mưa hôm ấy đã trả tôi lại cho cuộc đời,” ông nói, giọng nghẹn lại.
Sau khi được cứu chữa, ông tiếp tục ở lại chiến trường, rồi tham gia nhiều mặt trận khác. Nhưng ký ức về Thành cổ Quảng Trị – nơi hàng ngàn đồng đội của ông ngã xuống – vẫn hằn sâu trong trái tim người lính. Mỗi lần nhắc đến, ông lại trầm giọng đọc mấy câu thơ quen thuộc:
“Đò lên Thạch Hãn ơi… chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…”
Giọt nước mắt người mẹ và ngày trở về kỳ diệu
Sau những năm tháng chiến đấu, tin tức chiến trường đứt quãng. Ở quê nhà, người mẹ già của ông ngày ngày ngóng trông trong vô vọng. Rồi một hôm, giấy báo tử gửi về, ghi rõ “liệt sĩ Lưu Xuân Cải – hy sinh ngày 8/8/1972”. Mẹ ông khóc cạn nước mắt, lập bàn thờ con trai, thắp hương mỗi sớm chiều.
Nhưng định mệnh trớ trêu thay, người con mà bà tưởng đã mất ấy vẫn còn sống. Sau Hiệp định Paris, tháng 3 năm 1973, khi quân Mỹ bắt đầu rút khỏi miền Nam, ông được ra Hà Nội báo cáo thành tích, rồi nghỉ phép về quê. Đêm ông trở về, trời tối như mực. Bà mẹ già nghe tiếng động ngoài sân, hỏi vọng: “Ai đấy?”. “Con đây, mẹ ơi! Con Cải đây!” – tiếng người con run run đáp lại. Nhưng bà không tin, cứ tưởng linh hồn con trai về thăm. Chỉ đến khi ông bước vào nhà, dưới ánh đèn dầu leo lét, bà run run đưa tay sờ khắp người ông rồi òa khóc: “Cải ơi, con tôi còn sống thật rồi!”.
Câu chuyện tái ngộ ấy đã trở thành một kỷ niệm thiêng liêng trong đời ông – một dấu mốc giữa ranh giới sinh tử, giữa nước mắt và nụ cười của người mẹ Việt Nam.
Người lính già giữa thời bình
Chiến tranh lùi xa, nhưng người lính năm xưa vẫn giữ vẹn nguyên tinh thần “Bộ đội Cụ Hồ”. Trở về, ông tiếp tục công tác trong quân đội, lần lượt đảm nhiệm các cương vị chỉ huy: từ Sư đoàn trưởng Sư đoàn 350 đến Phó Tham mưu trưởng Quân khu 3. Năm 2015, sau 45 năm phục vụ, ông nghỉ hưu nhưng vẫn không ngừng cống hiến.
Ông nguyên Chủ tịch Hội Cựu chiến binh thành phố Hải Phòng, ông luôn gương mẫu trong mọi phong trào, quan tâm hỗ trợ hội viên khó khăn, động viên thế hệ trẻ sống có lý tưởng, noi gương cha anh. Với ông, chiến tranh đã lùi xa, nhưng trách nhiệm người lính với Tổ quốc chưa bao giờ phai nhạt.
“Chúng tôi từng đi qua cái chết để giành lấy sự sống. Vì vậy, điều quý nhất bây giờ là được sống có ích, được truyền lại tinh thần ấy cho thế hệ sau,” ông Cải chia sẻ.
Giờ đây, giữa đời thường, người lính già ấy vẫn điềm đạm, giản dị như bao người khác. Nhưng đằng sau nụ cười hiền hậu là cả một quá khứ oai hùng, là ký ức không bao giờ phai mờ về những đồng đội đã nằm lại nơi Thành cổ.
Câu chuyện cuộc đời ông – từ chàng trai 17 tuổi ra trận đến vị tướng già tóc bạc – là minh chứng sống động cho một thế hệ anh hùng đã viết nên bản hùng ca bất tử:
“Sống bám đất, chết hóa linh thiêng, máu xương gửi lại Thành cổ – để non sông mãi mãi bình yên.”
#cauchuyenthoihoalua



