'Người lính già' kể chuyện sinh tử ở thành cổ Quảng Trị
'Người lính già' kể chuyện sinh tử ở thành cổ Quảng Trị
Ở độ tuổi “xưa nay hiếm” nhưng Thiếu tướng Lưu Xuân Cải - nguyên Phó Tham mưu trưởng Quân khu 3, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh TP Hải Phòng vẫn giữ được dáng vẻ nhanh nhẹn. Gương mặt cương nghị, giọng nói hào sảng, ở ông toát lên bản lĩnh của người lính “cụ Hồ” từng trải qua chiến trận. Câu chuyện ông kể về cuộc chiến ở thành cổ Quảng Trị năm nào vẫn hiện ra đầy sống động.
|
Thiếu tướng Lưu Xuân Cải và câu chuyện bước ra từ lịch sử. |
Những câu chuyện về thành cổ Quảng Trị gây xúc động lòng người.Cuộc chiến sinh tử 81 ngày đêmTháng 8/1972, tròn 18 tuổi, chiến sĩ Lưu Xuân Cải đã trực tiếp tham gia tại tâm điểm ác liệt nhất của cuộc chiến. 81 ngày đêm bám trụ ở Thành cổ Quảng Trị và “Mùa hè đỏ lửa” ấy đã đi vào lịch sử chiến tranh thế giới với mức độ tàn khốc vô cùng, nhưng đó là bản hùng ca bất diệt của Quân đội Nhân dân Việt Nam.Trong những trận đánh khốc liệt ấy, quân ta thương vong nhiều, bản thân ông Cải cũng bị 3 vết thương, nhiều lần ngất đi, nhưng khi tỉnh lại, ông tiếp tục chiến đấu. Vết thương nặng nhất là bị mảnh pháo phạt vào vùng đầu. Do mất máu nhiều, ông kiệt sức, bất tỉnh. Đồng đội thấy tim ông ngừng đập, đau đớn ngỡ ông đã hy sinh, chuẩn bị đưa đi chôn với khoảng 10 liệt sĩ khác. Nhưng trận mưa xối xả khiến ông tỉnh lại và được đồng đội chuyển đến bệnh viện dã chiến cấp cứu. May mắn ông đã sống lại.Sau cuộc chiến ở Thành cổ Quảng Trị, người lính Lưu Xuân Cải tiếp tục tham gia chiến đấu ở nhiều chiến trường, đảm nhiệm các chức vụ chỉ huy. Người mẹ già ở quê đợi chờ héo hắt đến một ngày khóc cạn nước mắt khi nhận được tin con đã hy sinh. Cụ lập bàn thờ con trai cùng tấm bằng “Tổ quốc ghi công” ghi ngày ông hy sinh 8/8/1972.Khi Hiệp định Paris được ký kết, tháng 3/1973 quân Mỹ bắt đầu rút khỏi miền Nam, ông được ra Hà Nội báo cáo thành tích và được thưởng mấy ngày phép về quê.Trong gian nhà nhỏ, người mẹ già cô đơn lẻ bóng, lụi cụi vào ra đã nguội tắt niềm hy vọng về ngày trở về của đứa con trai yêu quý. Bỗng một đêm tối trời, nghe tiếng động lạ ngoài sân, bà hỏi vọng ra: “Ai đấy?”. Nghe rõ tiếng thưa: “Mẹ ơi! Con Cải đây”, mà bà không tin vào tai mình, lại lặp lại câu hỏi: “Ai đấy?”, “Con Cải của mẹ về đây!”. Dù ông trả lời mấy lần nhưng bà vẫn không dám tin rằng đứa con ngày đêm mong nhớ đang hiện hữu trước mắt mình mà cứ ngỡ “hồn ma” của con trai về thăm mẹ, nên lập cập ra bàn thờ thắp hương.Chỉ đến khi ông bước vào nhà, dưới ánh sáng le lói của ngọn đèn dầu, bà mới nhìn thật kỹ và sờ nắn khắp người ông. Sau một hồi tĩnh lặng, bà mới dám tin đó là cậu con trai Lưu Xuân Cải của mình bằng da, bằng thịt. Khi hàng xóm láng giềng ùa đến hỏi thăm, chia vui, trong nỗi hạnh phúc tột cùng, bà hạ bức ảnh thờ của con trai cất đi.Trở về quê hương, ông Cải được phân công công tác ở Quân khu 3. Ông đảm nhận vị trí Sư đoàn trưởng Sư đoàn 350, rồi Phó Tham mưu trưởng Quân khu 3 cho đến tháng 5/2015 thì nghỉ hưu sau 45 năm phục vụ quân ngũ.Giờ đây, với cương vị là Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Hội Cựu chiến binh Việt Nam, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Hải Phòng, ông vẫn cùng đồng đội tích cực tham gia các hoạt động, góp phần vào sự phát triển của thành phố.



