Cựu chiến binh

Người lính già mang trái tim đỏ giữa quê hương Sơn Dương

Tuyên Quang02/06/2026Ma Ha Na (liên đội trường TH và THCS Hồng Thái)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuyên Quang – vùng đất được gọi là “Thủ đô kháng chiến” – từ lâu đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần cách mạng kiên cường. Trên mảnh đất ấy, biết bao con người bình dị đã âm thầm góp tuổi xuân cho độc lập dân tộc. Với em, người để lại nhiều cảm xúc và sự kính phục nhất chính là ông Nguyễn Văn Hòa – một cựu chiến binh sống tại xã Sơn Nam, huyện Sơn Dương cũ.

Mỗi buổi chiều, khi ánh nắng vàng nhạt phủ xuống những triền đồi quê hương, em lại thích ngồi bên hiên nhà nghe ông kể chuyện. Giọng nói của ông trầm và chậm, đôi mắt xa xăm như đang nhìn về một thời quá khứ đầy bom đạn. Những câu chuyện ấy không có trong sách giáo khoa, nhưng lại giúp em hiểu sâu sắc hơn về sự hy sinh của thế hệ cha anh đi trước.

Ông Hòa sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở Sơn Dương. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng chiến tranh ác liệt. Khi còn nhỏ, ông đã chứng kiến cảnh quê hương chìm trong khói lửa, người dân phải đi sơ tán, thiếu ăn thiếu mặc. Chính những tháng ngày ấy đã hun đúc trong ông tình yêu quê hương và ý chí bảo vệ đất nước.

Năm 1972, khi vừa tròn mười tám tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ ông chỉ kịp gói cho con trai vài nắm cơm và dặn rằng:

“Làm người lính phải sống cho xứng đáng với quê hương Tuyên Quang.”

Lời dặn giản dị ấy đã theo ông suốt những năm tháng quân ngũ. Sau thời gian huấn luyện gian khổ, ông được biên chế vào Trung đoàn 174 thuộc Sư đoàn 316. Những ngày đầu trong quân đội là chuỗi thử thách không hề dễ dàng. Các chiến sĩ trẻ phải hành quân hàng chục cây số giữa núi rừng, tập luyện dưới cái nắng cháy da hay trong những cơn mưa rừng lạnh buốt. Có những đêm đói lả người vì thiếu lương thực, nhưng không ai than vãn hay bỏ cuộc.

Ông kể rằng điều quý giá nhất trong quân ngũ chính là tình đồng đội. Những người lính trẻ đến từ khắp mọi miền đất nước đã sống cùng nhau như anh em ruột thịt. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng tấm chăn mỏng và cùng động viên nhau vượt qua gian khổ.

Đầu năm 1979, chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra ác liệt. Đơn vị của ông được điều động lên tuyến đầu bảo vệ biên giới. Đó là khoảng thời gian mà ông nói rằng “không bao giờ có thể quên trong cuộc đời”. Giữa núi rừng lạnh giá, tiếng súng và tiếng pháo vang lên suốt ngày đêm. Những người lính phải đào hầm trú ẩn, vừa chiến đấu vừa bảo vệ đồng đội. Có những trận đánh kéo dài nhiều giờ đồng hồ, khói súng phủ kín cả sườn núi.

Ông Hòa kể rằng trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của ông bị pháo kích dữ dội. Một người đồng đội bị thương nặng nằm giữa làn đạn. Không chút do dự, ông lao ra kéo đồng đội vào nơi an toàn. Dù cánh tay bị mảnh pháo sượt qua rớm máu, ông vẫn cõng đồng đội chạy qua đoạn đường đầy bom đạn để đưa tới nơi cứu chữa. Khi kể lại chuyện ấy, ông chỉ cười hiền và nói:

“Lúc đó chẳng nghĩ gì cho bản thân cả, chỉ sợ đồng đội mình không qua khỏi.”

Câu nói giản dị ấy khiến em vô cùng xúc động. Em hiểu rằng trong chiến tranh, tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng và cao quý biết bao. Sau chiến tranh, ông trở về quê hương với nhiều thương tích trên cơ thể. Những vết thương cũ mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng ông chưa bao giờ than phiền. Ông tiếp tục lao động, sản xuất và tham gia công tác địa phương.

Nhiều năm liền, ông là tấm gương tiêu biểu của thôn xóm trong các phong trào xây dựng đời sống văn hóa, giúp đỡ gia đình khó khăn và giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống cách mạng. Trong căn nhà nhỏ đơn sơ, ông vẫn giữ cẩn thận chiếc ba lô cũ, những lá thư đã úa màu và các tấm huân chương được trao tặng trong thời chiến. Mỗi lần nhìn những kỷ vật ấy, em cảm giác như được chạm vào một phần lịch sử thiêng liêng của dân tộc. Không chỉ sống mẫu mực, ông còn luôn quan tâm dạy bảo con cháu. Ông thường nhắc chúng em phải biết yêu thương gia đình, sống trung thực và cố gắng học tập để xây dựng quê hương giàu đẹp hơn. Ông bảo:

“Thời ông phải cầm súng bảo vệ Tổ quốc, còn thời các cháu phải học tập thật tốt để dựng xây đất nước.”

Những lời dạy ấy tuy giản dị nhưng đã trở thành động lực lớn đối với em.

Ngày nay, khi mái tóc đã bạc trắng theo thời gian, ông Hòa vẫn giữ tác phong nhanh nhẹn của người lính năm xưa. Mỗi sáng, ông đều dậy sớm quét sân, chăm sóc vườn cây và tham gia sinh hoạt hội cựu chiến binh. Trong mắt người dân địa phương, ông không chỉ là một cựu chiến binh mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm.

Câu chuyện của ông giúp em hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người lính. Những con người như ông Nguyễn Văn Hòa đã dành cả thanh xuân để giữ gìn từng tấc đất quê hương, để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, hạnh phúc.

Em cảm thấy vô cùng tự hào khi được sinh ra trên quê hương Tuyên Quang anh hùng – nơi lưu giữ biết bao câu chuyện đẹp về lòng yêu nước. Câu chuyện thời hoa lửa của ông Hòa sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho em và nhiều bạn trẻ khác.

Em tự hứa sẽ luôn cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với bản thân và cộng đồng để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Dù thời chiến đã qua đi, nhưng tinh thần yêu nước, lòng biết ơn và ý chí kiên cường của người lính năm xưa sẽ mãi là bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn