Người có công giúp đỡ cách mạng

Người lính già ở Nà Chúa - Phần 1

Hoàng Văn Mộc Sinh năm:1946 Quê quán: Nà Chúa, Nà Phặc

Thái Nguyên07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thôn Nà Chúa nép mình giữa những dãy núi xanh thẳm của xã Nà Phặc, nơi sương mù buổi sớm vẫn còn vương trên từng mái nhà sàn, và tiếng gà gáy vọng qua những triền đồi như đánh thức cả một vùng ký ức. Ở đó, ai cũng biết đến ông Hoàng Văn Mộc – một thương binh sinh năm 1946, người đã dành cả tuổi trẻ của mình cho những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Ông Mộc sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, lớn lên giữa núi rừng và những mùa ngô, mùa lúa bấp bênh. Tuổi thơ của ông gắn liền với con suối nhỏ, với những buổi theo cha lên nương, và những ngày đông co ro bên bếp lửa. Nhưng cũng chính từ mảnh đất ấy, trong ông sớm hình thành một ý chí mạnh mẽ và lòng yêu quê hương sâu sắc. Năm ông vừa tròn đôi mươi, đất nước còn chìm trong khói lửa. Không do dự, ông xung phong lên đường nhập ngũ. Ngày rời thôn, mẹ ông chỉ kịp nắm tay con trai thật chặt, còn cha ông lặng lẽ quay đi, giấu đi những giọt nước mắt. Ông bước đi giữa tiếng gọi của bà con, giữa con đường đất đỏ quen thuộc, mang theo niềm tin rằng một ngày nào đó sẽ trở về. Những năm tháng chiến tranh đã rèn giũa ông thành một người lính kiên cường. Ông từng hành quân qua nhiều vùng đất, từng đối mặt với bom đạn, mất mát và cả những khoảnh khắc sinh tử cận kề. Có những đêm nằm giữa rừng sâu, nghe tiếng gió hú qua tán cây, ông lại nhớ về Nà Chúa, nhớ mái nhà nhỏ và tiếng cười của gia đình. Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương nặng. Một phần cơ thể ông đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. Nhưng may mắn thay, ông vẫn giữ được sự sống và được đưa về tuyến sau điều trị. Những ngày nằm trên giường bệnh, ông không nghĩ nhiều đến nỗi đau của mình, mà chỉ mong sớm được trở lại quê hương. Ngày ông trở về Nà Chúa, con đường làng vẫn như xưa, nhưng bước chân ông đã khác. Chiếc ba lô cũ bạc màu vẫn trên vai, nhưng dáng đi đã tập tễnh vì vết thương để lại. Người dân trong thôn đứng hai bên đường, lặng lẽ nhìn ông, có người rơi nước mắt. Ông không nói nhiều. Ông chỉ cúi chào mọi người, rồi chậm rãi bước về căn nhà cũ – nơi đã chờ ông suốt bao năm tháng. Đứng trước hiên nhà, ông khẽ đặt tay lên cột gỗ, như để xác nhận rằng mình đã thật sự trở về. Từ giây phút ấy, cuộc đời của người lính năm xưa bước sang một chặng đường mới – chặng đường của sự hồi sinh, của ký ức và của một niềm tin âm thầm nhưng bền bỉ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn