Người lính già thành cổ
Người lính già thành cổ cùng những người bạn già vượt 100km đến để chứng kiến khoảng khắc lịch sử của đất nước
Ông là Bùi Huy Vĩnh, 75 tuổi, một cựu binh Thành cổ Quảng Trị. Ông sinh đúng ngày 2/9 - một sự trùng hợp đầy ý nghĩa, để rồi cả cuộc đời ông gắn với những dấu mốc lịch sử của đất nước. Hôm nay, giữa dòng người chờ xem diễu binh, ông đứng lặng lẽ, đôi mắt ánh lên sự bồi hồi, như đang nhìn xuyên qua hiện tại để trở về một thời lửa đạn.Thành cổ Quảng Trị - "cối xay thịt" năm ấy, nơi ông cùng đồng đội tuổi đôi mươi chiến đấu 81 ngày đêm khốc liệt, giữ từng tấc đất, đổi bằng máu xương. Là người của khối trinh sát “đi trước, về sau”, ông nhiều lần chứng kiến đồng đội ngã xuống, ngay bên cạnh, mà không kịp gọi tên nhau lần cuối."Ông còn sống, có lẽ là nhờ phần số…”, giọng ông lẫn trong tiếng ồn ào của đám đông, nhưng từng chữ như cứa vào tim.Ông nói, cái ác liệt ở Thành cổ khó mà kể cho hết. Bom dội xuống ngày đêm, đất trời rung chuyển. Đi trinh sát, mỗi bước chân có thể là bước cuối cùng. Nhiều khi sáng còn gặp nhau, trưa đã mất rồi. Đã có lúc, ông tưởng mình không còn cơ hội trở lại.Khi được chiến sĩ công an chỉ đường vào khu vực ưu tiên, ông nhẹ nhàng lắc đầu: “Không sao đâu, ông khỏe lắm, đứng đâu cũng được. Các cháu lo làm nhiệm vụ, không cần bận tâm ông. Ông chỉ cần dựa dưới gốc cây cũng là đủ rồi". Nói đoạn, ông khẽ cười, nụ cười pha lẫn nét cứng cỏi và sự từng trải của người từng vào sinh ra tử.Đứng trong mưa lất phất, giữa dòng người hối hả tìm chỗ xem diễu binh, hình ảnh cựu binh Bùi Huy Vĩnh khiến lòng chúng tôi nghẹn lại. Ông không nói nhiều, chỉ giản dị rằng còn được sống, còn thấy Tổ quốc hòa bình, phồn thịnh là đã đủ. Nhưng sau từng ánh mắt, từng nếp nhăn trên gương mặt ông, chúng tôi như thấy bóng dáng hàng vạn người lính đã ngã xuống, để lại hòa bình cho hôm nay.


