Người lính già và cuốn nhật ký chiến tranh - Phạm Văn Quang
Người lính già và cuốn nhật ký chiến tranh - Phạm Văn Quang
Trong suốt những năm chiến tranh, Phạm Văn Quang luôn mang theo bên mình một cuốn sổ nhỏ. Trong đó, ông ghi lại từng ngày, từng câu chuyện, từng ký ức về đồng đội.
Giữa bom đạn, việc viết nhật ký là điều không dễ. Có khi ông phải tranh thủ vài phút hiếm hoi để ghi lại vài dòng. Có trang còn dính cả bùn đất, vết máu.
Ông viết về những trận đánh, về những người bạn đã hy sinh, về nỗi nhớ quê nhà. Có những dòng chữ run run: “Hôm nay, chúng tôi mất thêm hai người…”
Sau chiến tranh, cuốn nhật ký ấy trở thành báu vật. Nó không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là một phần lịch sử.
Nhiều lần, ông mang cuốn nhật ký đến kể chuyện cho thế hệ trẻ. Khi đọc lại những trang viết cũ, giọng ông nghẹn lại.
Ông nói: “Tôi viết để những người đã nằm xuống không bị lãng quên.”
Giờ đây, ở tuổi xế chiều, ông vẫn giữ cuốn nhật ký như giữ một phần tuổi trẻ của mình – một thời “hoa lửa” không thể nào quên.



