NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ HÀNH TRÌNH ĐI TÌM KÝ ỨC: BÀI CA KHÔNG QUÊN GIỮA THỜI BÌNH
NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ HÀNH TRÌNH ĐI TÌM KÝ ỨC: BÀI CA KHÔNG QUÊN GIỮA THỜI BÌNH
TIẾNG GỌI TỪ ĐẠI NGÀN TRƯỜNG SƠN
Mỗi năm khi cái nắng tháng Bảy đổ lửa xuống dải đất miền Trung, trong căn nhà nhỏ cuối con ngõ lặng im ở vùng quê đồng bằng Bắc Bộ, ông Lê Đình Thắng lại lôi từ trong chiếc hòm tôn cũ kỹ ra một bộ quân phục màu xanh bạc màu. Chiếc hòm ấy không đựng vàng bạc, gia bảo, mà chỉ có một chiếc la bàn bám rêu, một vài bản đồ quân sự rách mép, và hàng xấp những cuốn sổ tay dày cộp viết kín tên tuổi, quê quán của những người lính.
Ông Thắng năm nay đã bước sang tuổi bảy mươi lăm, là một cựu chiến binh thuộc Sư đoàn 320 – sư đoàn chủ lực từng tham gia những trận đánh khốc liệt nhất tại chiến trường Quảng Trị và Tây Nguyên năm xưa. Ở cái tuổi mà người ta chọn nghỉ ngơi, vui vầy bên con cháu, ông Thắng lại chọn cho mình một hành trình gian khổ, đơn độc và không có ngày kết thúc: Hành trình ngược ngàn đi tìm hài cốt đồng đội.
LỜI HỨA DƯỚI MƯA BOM BÃO ĐẠNNăm 1972, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go nhất, chàng thanh niên Lê Đình Thắng khi ấy mới tròn 21 tuổi, tạm biệt giảng đường đại học để lên đường ra trận. Chiến trường đón ông bằng cái nắng cháy da của đất Quảng Trị và những trận mưa bom cày xới nát từng tấc đất. Tại nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau bằng một khoảnh khắc, tình đồng chí trở thành thứ tài sản thiêng liêng nhất.Ông Thắng nghẹn ngào nhớ lại trận đánh giành giật cao điểm mùa hè năm ấy. Người bạn thân cùng phòng, cùng chung nhau từ bát cơm vắt đến điếu thuốc lá, đã trúng mảnh pháo và hy sinh ngay trên tay ông. Trước khi nhắm mắt, người đồng đội ấy chỉ kịp thều thào: "Thắng ơi, nếu mày còn sống trở về, nhớ đưa tao về với mẹ...""Chiến tranh kết thúc, tôi may mắn là người đi qua giông bão để trở về lành lặn. Nhưng mỗi khi bưng bát cơm trắng, nhìn thấy đất nước hòa bình, tôi lại nghe thấy tiếng gọi của những người anh em còn nằm lại dưới lòng đất lạnh. Lời hứa năm xưa chưa thực hiện xong, lòng tôi chưa một ngày được thanh thản." – Ông Thắng chia sẻ.Chính lời thề thiêng liêng trước vong linh đồng đội đã trở thành kim chỉ nam cho nửa đời sau của người cựu chiến binh này. Khi mái đầu đã điểm bạc, khi các con đã trưởng thành, ông bắt đầu hành trình "ngược dòng thời gian".2. NỬA ĐỜI ĐI TÌM TÊN CHO ĐỒNG ĐỘIHành trình đi tìm hài cốt đồng đội của một cựu chiến binh già không có kinh phí hỗ trợ, không có phương tiện hiện đại, chỉ có một lòng kiên trì đến mức kiên định. Suốt hơn mười năm qua, chiếc xe máy cũ của ông đã in vết bánh xe trên khắp các cánh rừng miền Tây Quảng Trị, dọc theo đường chín Nam Lào và các cao điểm ở Kon Tum.Để có tiền trang trải cho những chuyến đi dọc chiều dài đất nước, ông Thắng gác lại niềm vui tuổi già, nhận làm thêm đủ việc từ sửa xe đến bảo vệ. Các con ông nhiều lần ngăn cản vì lo lắng cho sức khỏe của bố, nhất là khi vết thương cũ ở chân của ông mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức nhối. Nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của cha, họ hiểu rằng không gì có thể lay chuyển được ý chí của một người lính Cụ Hồ.Mỗi chuyến đi của ông là một cuộc đấu trí với thời gian và thiên nhiên:Xác minh thông tin: Trước mỗi chuyến đi, ông phải mất hàng tháng trời lật tìm lại những trang nhật ký chiến trường, liên lạc với các cựu chiến binh khác trên cả nước để khớp nối các dữ liệu về tọa độ trận đánh, sơ đồ chôn cất ban đầu.Vượt qua hiểm nguy: Giữa rừng sâu nước độc, có những khi ông phải một mình đi bộ hàng chục cây số, đối mặt với nguy cơ bom mìn còn sót lại dưới lòng đất hay những trận lũ rừng bất chợt.Trái ngọt nhân văn: Bằng sự kiên trì phi thường, tính đến nay, ông Thắng đã trực tiếp tìm kiếm và phối hợp với các cơ quan chức năng quy tập được hơn 50 hài cốt liệt sĩ, đưa các anh trở về nghĩa trang dòng họ hoặc nghĩa trang liệt sĩ địa phương. Có những người lính nằm xuống hơn nửa thế kỷ dưới nấm mồ vô danh, nhờ ông mà ngày hôm nay trên bia mộ đã lại rực rỡ một cái tên.3. "BỘ ĐỘI CỤ HỒ" – KHÔNG CHỈ LÀ DANH HIỆU, ĐÓ LÀ LÝ TƯỞNG SỐNGKhông chỉ lặng thầm đi tìm đồng đội, ở địa phương, cựu chiến binh Lê Đình Thắng còn là một "ông vác tù và hàng tổng" quen thuộc của bà con lối xóm. Mang bản chất của người lính kỷ luật và chính trực, ông luôn có mặt ở những nơi cần kíp nhất.Khi địa phương thực hiện phong trào xây dựng nông thôn mới, ông Thắng là người đầu tiên tự nguyện đập bỏ bức tường bao, hiến hơn 50 mét vuông đất thổ cư của gia đình để mở rộng đường làng. Nhiều người bảo ông gàn, đất mặt đường đáng giá cả trăm triệu, nhưng ông chỉ cười xòa: "Ngày xưa mạng sống chúng tôi còn chẳng tiếc, tiếc gì mấy mét đất cho con cháu có đường rộng mà đi". Nhìn gương ông, cả xóm, cả xã đồng lòng hiến đất, giúp con đường liên thôn khang trang sạch đẹp chỉ sau vài tháng.Đêm đêm, người ta vẫn thấy dáng người cao gầy, hơi còng đi vì thời gian, tay cầm đèn pin đi tuần tra khắp các ngõ xóm cùng đội an ninh tự quản. Sự bình yên của làng quê hôm nay có một phần gác canh thầm lặng của những người lính già như ông.KẾT LUẬN: BÀI CA KHÔNG QUÊNNhững người cựu chiến binh như ông Lê Đình Thắng chính là những nốt nhạc trầm hùng trong bài ca bất tận của dân tộc Việt Nam. Họ đã đi qua thời kỳ rực rỡ nhất bằng máu và lửa, và đi qua thời bình bằng sự tử tế, trung kiên và nghĩa tình trọn vẹn.Hành trình của ông Thắng nhắc nhở thế hệ trẻ một bài học sâu sắc về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên, nó được đổi bằng xương máu của những người nằm xuống và được gìn giữ bằng danh dự, trách nhiệm của những người ở lại. Dù thời gian có làm mờ đi nhiều thứ, nhưng hình ảnh những người cựu chiến binh tóc bạc phơ, kiên cường gieo mầm nhân ái cho cuộc đời sẽ mãi là tượng đài sống động, soi sáng lý tưởng cho các thế hệ mai sau bước tiếp.



