Bài viết

Người lính già và khúc hát đồng đội bên dòng thạch hãn

Tây Ninh14/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong góc nhỏ trang trọng trên bàn thờ gia đình tôi, có một chiếc bi đông nhôm đã móp méo, nước sơn xanh đã bong tróc gần hết theo thời gian. Đối với tôi, đó không chỉ là một kỷ vật chiến trường cũ kỹ, mà còn là một “chứng nhân” thầm lặng cho những câu chuyện cảm động về tình người và ý chí kiên cường của dân tộc trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ.

Ông nội tôi nhập ngũ năm 1972, đúng vào thời điểm chiến trường Quảng Trị trở thành “túi bom” khốc liệt nhất của cả nước. Ông kể, ngày ấy những chàng trai mười tám, đôi mươi như ông rời ghế nhà trường, mang theo trong ba lô không chỉ là súng đạn, mà còn là những cuốn sổ tay chép đầy những vần thơ yêu đời và nỗi nhớ quê hương da diết. Quảng Trị những ngày hè năm ấy không có màu xanh của lá, chỉ có khói bom xám xịt và màu đỏ rực của đất cháy. Ông cùng tiểu đội được giao nhiệm vụ giữ vững trận địa bên bờ sông Thạch Hãn. Giữa cái nắng cháy da của miền Trung và những trận bom tọa độ trút xuống như mưa, ranh giới giữa cái chết và sự sống mong manh như một sợi tóc. Thế nhưng, chính trong sự khắc nghiệt cùng cực ấy, tình đồng đội lại nảy nở rực rỡ và ấm áp hơn bao giờ hết.

Ông thường kể cho tôi nghe về bác Tâm – tiểu đội trưởng của ông. Có những đêm mưa tầm tã, căn hầm chữ A bị ngập nước, bác Tâm đã nhường chỗ khô ráo duy nhất cho người chiến sĩ trẻ nhất là ông. Một lần, đơn vị bị cắt đứt đường chi viện suốt nhiều ngày, lương thực cạn kiệt đến mức mỗi người chỉ còn vài hạt gạo sấy dính túi. Khi tìm được một ít nước sạch, bác Tâm đã thức trắng đêm nấu một bát cháo loãng rồi ép ông ăn bằng được vì lúc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính già và khúc hát đồng đội bên dòng thạch hãn | Câu chuyện thời hoa lửa