Người lính già và ký ức không quên
Trong những buổi chiều yên bình nơi quê hương Tuyên Quang, em thường được nghe ông kể về những năm tháng chiến tranh gian khổ mà hào hùng của dân tộc. Mỗi câu chuyện của ông giống như một thước phim quay chậm, đưa em trở về thời kỳ “hoa lửa” – nơi những người lính đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập của Tổ quốc.
Ông em tên là Hoàng Văn Đức, một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông nhập ngũ năm 1970 khi mới mười tám tuổi. Khi ấy, đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, biết bao thanh niên gác lại ước mơ tuổi trẻ để lên đường bảo vệ non sông. Ông kể rằng ngày khoác ba lô rời quê hương, trong tim ông chỉ có một suy nghĩ duy nhất: “Nếu ai cũng sợ hy sinh thì ai sẽ bảo vệ đất nước?”
Những năm tháng trong quân đội là khoảng thời gian vô cùng gian khổ. Ông cùng đồng đội hành quân dọc dãy Trường Sơn giữa bom đạn ác liệt. Có những ngày cả đơn vị phải đi bộ hàng chục cây số xuyên rừng sâu, ăn cơm vắt và ngủ bên suối lạnh. Muỗi rừng, sốt rét và thiếu thốn đủ bề nhưng không ai than vãn. Tất cả đều động viên nhau cố gắng để hoàn thành nhiệm vụ.
Ông kể rằng điều đáng sợ nhất trong chiến tranh không phải là đói rét mà là những trận bom bất ngờ. Có lần, khi đơn vị đang vận chuyển lương thực ra tiền tuyến thì máy bay địch xuất hiện. Tiếng bom nổ rung chuyển cả núi rừng. Khói bụi mù mịt, cây cối đổ ngổn ngang. Trong lúc nguy hiểm ấy, ông đã cùng đồng đội cứu những chiến sĩ bị thương ra khỏi khu vực bom rơi. Dù bị mảnh bom sượt qua chân nhưng ông vẫn cố gắng cõng đồng đội vượt qua con suối lớn để trở về căn cứ.
Nhắc đến đồng đội, ánh mắt ông luôn trầm xuống. Ông bảo rằng có những người lính tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Có người chưa kịp gửi lá thư cuối cùng về cho gia đình, có người còn chưa từng một lần trở lại quê hương. Chính sự hy sinh ấy đã đổi lấy nền hòa bình hôm nay.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với vết thương chiến tranh còn hằn trên cơ thể. Dù cuộc sống khó khăn nhưng ông chưa bao giờ đầu hàng số phận. Ông tích cực lao động sản xuất, tham gia công tác xã hội và luôn giúp đỡ bà con xung quanh. Với con cháu, ông là tấm gương sáng về nghị lực sống và lòng yêu nước.
Điều khiến em xúc động nhất là mỗi dịp ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, ông lại mặc bộ quân phục cũ đã bạc màu để đi thắp hương cho đồng đội. Nhìn những tấm huân chương lấp lánh trên ngực áo ông, em cảm nhận được cả một thời tuổi trẻ đầy gian nan nhưng vô cùng cao đẹp của thế hệ cha anh.
Qua câu chuyện của ông, em hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người lính. Những câu chuyện thời hoa lửa sẽ mãi là ngọn lửa thiêng truyền cho thế hệ trẻ chúng em lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm đối với quê hương.
Em sẽ luôn ghi nhớ công lao của các thế hệ đi trước, cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh lớn lao ấy.



